Tiếng gió rít gào bên tai như tiếng khóc than của quỷ dữ.
Lâm Hạ đứng trên rìa sân thượng của tòa cao ốc 40 tầng, bộ váy trắng rách nát bay phần phật trong không trung. Dưới chân cô, những ánh đèn neon của thành phố trông thật lộng lẫy nhưng cũng thật tàn nhẫn. Trên chiếc màn hình LED khổng lồ đối diện, hình ảnh Tô Mi – người bạn thân nhất của cô – đang mỉm cười rạng rỡ nhận giải "Nữ diễn viên xuất sắc nhất".
“Cảm ơn mọi người, giải thưởng này vốn dĩ thuộc về người bạn quá cố của tôi, Lâm Hạ… Cô ấy đã ra đi vì trầm cảm, thật đáng tiếc…”
Tô Mi khóc. Một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt hoàn mỹ, khiến cả thế giới phải mủi lòng.
“Giả tạo.”
Lâm Hạ thào thào, cổ họng đau rát vì những vết sẹo sau vụ tai nạn dàn dựng. Chính Tô Mi đã đẩy cô vào đường cùng, cướp đi giọng nói, cướp đi vai diễn, và giờ là cướp đi cả danh dự cuối cùng.
Lâm Hạ nhắm mắt lại, gieo mình vào hư không. Nếu có kiếp sau, cô nguyện trở thành quỷ dữ để kéo kẻ đó xuống địa ngục cùng mình.
“Cộp!”
Tiếng phấn viết đập mạnh vào bảng đen vang lên chói tai.
Lâm Hạ giật mình, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cô không cảm thấy nỗi đau xương thịt tan nát, mà thay vào đó là một mùi hương cực kỳ quen thuộc: mùi bụi phấn hòa lẫn với hương tinh dầu bạc hà.
“Lâm Hạ! Em còn định ngủ đến bao giờ?”
Giọng nói nghiêm nghị của cô chủ nhiệm vang lên. Lâm Hạ ngơ ngác ngẩng đầu. Trước mắt cô không phải là vực thẳm đen ngòm, mà là lớp 12A1 của Trường Nghệ thuật Tinh Hoa.
Ánh nắng chiều vàng vọt xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên những khuôn mặt trẻ trung, non nớt của bạn học.
Cô… còn sống? Hay đây là ảo giác trước khi chết?
Lâm Hạ nhìn xuống bàn tay mình. Mịn màng, không có vết sẹo, không có những vết chai sần vì làm đóng thế. Cô run rẩy sờ lên cổ họng. Không có vết cắt.
“Hạ Hạ, cậu lại thức khuya tập diễn đúng không? Để mình xin cô cho cậu xuống phòng y tế nghỉ nhé?”
Một giọng nói ngọt ngào, đầy quan tâm vang lên bên cạnh. Lâm Hạ quay sang, đồng tử co rút lại.
Tô Mi.
Lúc này Tô Mi mới 17 tuổi, gương mặt thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh vẻ ngây thơ vô tội. Kiếp trước, chính vẻ mặt này đã lừa Lâm Hạ tin tưởng cô ta đến mức giao cả tương lai vào tay giặc.
“Hạ Hạ? Cậu sao thế? Nhìn mình sợ quá…” Tô Mi đưa tay định chạm vào trán Lâm Hạ.
“Chát!”
Lâm Hạ theo bản năng hất mạnh tay đối phương ra. Tiếng động lớn đến mức cả lớp im phắt, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía hai người.
Tô Mi sững sờ, đôi mắt nhanh chóng phủ một lớp sương mờ, giọng run run: “Hạ Hạ… mình chỉ lo cho cậu…”
“Đừng chạm vào tôi.” Giọng Lâm Hạ khàn khàn nhưng lạnh lẽo đến thấu xương.
Cô nhìn vào tờ giấy đặt trên bàn. Đó là đơn đăng ký tham gia buổi thử vai cho dự án phim thanh xuân “Mùa hè năm ấy chúng ta từng gặp”. Kiếp trước, cô đã nhường cơ hội này cho Tô Mi vì lời than vãn “nhà tớ đang nợ nần”. Kết quả, Tô Mi một bước thành sao, còn cô bắt đầu chuỗi ngày làm cái bóng cho cô ta.
Lâm Hạ cầm lấy cây bút, dứt khoát ký tên mình vào ô "Ứng cử viên vai chính".
“Hạ Hạ, không phải cậu nói sẽ nhường vai này cho mình sao? Cậu bảo gương mặt cậu không hợp với vai nữ chính thanh thuần mà?” Tô Mi hốt hoảng, giọng nói lộ rõ vẻ không cam lòng.
Lâm Hạ chậm rãi đứng dậy, chiều cao 1m68 cùng khí chất sắc sảo đột ngột bộc phát khiến Tô Mi phải lùi lại một bước. Cô ghé sát tai Tô Mi, thì thầm bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe:
“Tô Mi, kỹ năng diễn xuất của cậu vẫn còn non lắm. Muốn diễn vai nạn nhân? Để tôi dạy cậu thế nào mới gọi là… thực lực.”
Dứt lời, Lâm Hạ bước thẳng lên bục giảng, nộp tờ đơn trong sự ngỡ ngàng của giáo viên và học sinh toàn lớp.
Tấm màn nhung của kiếp này chỉ vừa mới mở ra, và lần này, cô chính là nhân vật chính duy nhất.