MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào quang trở lại, Ảnh hậu tuổi 17Chương 2: "CẬU KHÔNG XỨNG!" – CÚ TÁT THẲNG MẶT BẠN THÂN TRÀ XANH

Hào quang trở lại, Ảnh hậu tuổi 17

Chương 2: "CẬU KHÔNG XỨNG!" – CÚ TÁT THẲNG MẶT BẠN THÂN TRÀ XANH

842 từ · ~5 phút đọc

Cả lớp học vẫn còn chìm trong bầu không khí ngột ngạt sau hành động dứt khoát của Lâm Hạ. Tô Mi đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt trắng bệch, đôi mắt vốn dĩ dùng để diễn kịch "đáng thương" giờ đây tràn ngập vẻ không tin nổi.

"Hạ Hạ... cậu vừa nói gì cơ?"

Lâm Hạ không thèm quay đầu lại, cô điềm tĩnh trở về chỗ ngồi, thu dọn sách vở. Từng động tác của cô đều toát lên vẻ thanh thoát, lạnh lùng – một khí chất mà một nữ sinh 17 tuổi nhút nhát trước đây không bao giờ có được.

"Tôi nói, vai diễn này, cậu không xứng."

Lâm Hạ lặp lại từng chữ, thanh âm không cao nhưng đủ để cả lớp nghe rõ mồn một. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên: "Sao hôm nay Lâm Hạ gắt thế nhỉ?" "Nhưng mà công nhận, nhìn thần thái của nó lúc nãy nộp đơn, tao cứ thấy... rùng mình sao ấy."

Tô Mi thấy tình hình không ổn, lập tức diễn vai bị phản bội. Cô ta lao đến, nắm lấy tay áo Lâm Hạ, nức nở: "Cậu biết rõ gia đình mình đang khó khăn mà. Cậu đã hứa sẽ giúp mình cơ mà? Tại sao chỉ sau một giấc ngủ, cậu lại trở nên máu lạnh như vậy?"

Lâm Hạ dừng động tác, xoay người lại. Cô nhìn bàn tay đang níu kéo áo mình, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một vật thể bẩn thỉu.

"Giúp cậu?" Lâm Hạ nhếch môi, nụ cười mang theo sự giễu cợt sâu cay. "Kiếp trước... à không, trước đây tôi giúp cậu chưa đủ sao? Tiền sinh hoạt của tôi cậu dùng, bài tập của cậu tôi làm, ngay cả cơ hội đổi đời này cậu cũng muốn tôi dâng tận tay?"

"Mình... mình sẽ trả lại cho cậu sau khi thành công mà!" Tô Mi nghẹn ngào.

"Trả? Cậu định trả bằng cách cướp hết hào quang của tôi, hay trả bằng cách dồn tôi vào đường chết?"

Câu nói của Lâm Hạ khiến Tô Mi giật thót, tim đập loạn nhịp. Cô ta cảm thấy Lâm Hạ dường như đã biết điều gì đó, nhưng không thể nào, chuyện của tương lai làm sao cô ta biết được?

Tô Mi cắn môi, định giở chiêu bài cuối cùng: "Nếu cậu đã tuyệt tình như vậy, thì chúng ta không còn là bạn nữa! Mình sẽ chứng minh cho đạo diễn thấy, ai mới là người phù hợp nhất!"

Nói đoạn, Tô Mi định giơ tay lên định tát Lâm Hạ một cái để "lấy lại thể diện" trước mặt bạn bè – giống như cách cô ta vẫn thường lén lút bắt nạt Lâm Hạ khi không có người.

Nhưng Lâm Hạ của hiện tại đâu còn là con bù nhìn dễ bắt nạt?

Bàn tay của Tô Mi vừa vung lên không trung đã bị Lâm Hạ tóm chặt lấy cổ tay. Sức mạnh từ sự căm hận của hai kiếp dồn vào lòng bàn tay khiến Tô Mi đau đớn kêu lên.

"Chát!"

Một tiếng tát giòn giã vang dội cả hành lang lớp học.

Không phải Tô Mi tát Lâm Hạ. Mà là Lâm Hạ đã thuận đà vung tay, tặng cho "cô bạn thân" một cú tát nảy lửa.

Cả lớp há hốc mồm. Tô Mi ngã chúi xuống đất, một bên má nhanh chóng sưng đỏ, in hằn dấu tay.

"Cái tát này, là để tỉnh táo lại cái đầu óc hay mơ mộng của cậu." Lâm Hạ phủi phủi lòng bàn tay như vừa chạm vào rác rưởi. "Tô Mi, từ hôm nay, đừng diễn kịch trước mặt tôi nữa. Vì trình độ của cậu... nhìn chỉ thấy buồn nôn thôi."

Đúng lúc đó, ở phía cửa lớp, một bóng dáng cao ráo, mặc đồng phục chỉnh tề nhưng lại toát lên vẻ cao ngạo bất cần đang đứng tựa vào khung cửa. Đôi mắt sắc lẹm của người đó đã thu trọn màn "vả mặt" vừa rồi.

Đó là Cố Thần – thiên tài của khoa diễn xuất, cũng là người mà kiếp trước Lâm Hạ luôn ngưỡng mộ nhưng không bao giờ dám chạm tới.

Cố Thần khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Hạ lâu hơn thường lệ. Anh nhếch môi, giọng nói trầm thấp đầy thú vị: "Diễn tốt đấy. Nhịp điệu dứt khoát, cảm xúc rất thật."

Lâm Hạ khựng lại. Cô nhìn về phía cửa. Ánh nắng chiếu lên gương mặt góc cạnh của Cố Thần, khiến cô nhất thời ngẩn ngơ. Kiếp trước, anh là người duy nhất nhìn ra cô bị oan nhưng khi đó cô đã quá tuyệt vọng để đáp lại.

Kiếp này, họ gặp nhau sớm hơn cô nghĩ.

Lâm Hạ thu lại vẻ sắc sảo, chỉ khẽ gật đầu với Cố Thần rồi lách người đi thẳng qua Tô Mi đang ngồi bệt dưới đất khóc lóc.

Màn báo thù chỉ mới là khởi đầu. Casting phim thanh xuân vào ngày mai mới chính là nơi cô khiến Tô Mi vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi.