Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ cả hành lang trường Tinh Hoa, nhưng cái lạnh lẽo tỏa ra từ người Lâm Hạ khiến những học sinh đi ngang qua đều vô thức né tránh. Cô không về nhà ngay. Với cô, căn nhà nơi có bà mẹ kế luôn chực chờ bòn rút tiền bạc và người cha nhu nhược cũng chẳng khác gì một cái lồng giam.
Điểm đến của cô là "Artist Studio" – một tiệm làm tóc cao cấp dành cho giới nghệ sĩ nằm ở trung tâm thành phố.
"Chào quý khách, cô đã đặt lịch trước chưa?" – Nhân viên lễ tân nhìn cô gái trong bộ đồng phục học sinh, ánh mắt có chút dò xét.
Lâm Hạ không nói lời thừa, cô rút từ trong túi ra một tấm thẻ đen – vật duy nhất cô kịp giữ lại từ tài sản của mẹ ruột trước khi bị mẹ kế chiếm đoạt ở kiếp trước.
"Tôi muốn tìm thợ chính. Ngay bây giờ."
Mười phút sau, Lâm Hạ ngồi trước tấm gương lớn. Trong gương là một cô gái có khuôn mặt trái xoan thanh tú, nhưng mái tóc dài đen nhánh lại che lấp đi phân nửa vẻ sắc sảo, khiến cô trông như một nụ hoa héo úa, dễ bị vùi dập.
Tô Mi từng nói: "Hạ Hạ, cậu có mái tóc đẹp nhất mà mình từng thấy. Đừng bao giờ cắt nó nhé, đàn ông thích phụ nữ dịu dàng như thế này cơ."
Lâm Hạ khẽ nhếch môi cười lạnh. Hóa ra từ năm 17 tuổi, Tô Mi đã tìm cách định hình cô vào một khuôn mẫu yếu đuối, biến cô thành một "nàng thơ" không có gai nhọn để cô ta dễ bề thao túng.
"Cô muốn uốn hay nhuộm?" – Người thợ chính cầm cây kéo, chờ đợi.
"Cắt." – Lâm Hạ lên tiếng, giọng nói không chút do dự. "Cắt ngắn ngang xương quai hàm, tỉa Layer ôm sát. Tôi muốn vẻ ngoài này phải... sắc sảo nhất có thể."
"Nhưng tóc cô đẹp thế này..."
"Cắt đi."
Tiếng kéo "xoẹt" vang lên dứt khoát. Từng lọn tóc dài rơi xuống sàn nhà như những xiềng xích của quá khứ đang dần đứt đoạn. Lâm Hạ nhìn chăm chằm vào hình ảnh mình trong gương. Cô không thấy nuối tiếc, cô chỉ thấy một sự giải thoát mãnh liệt.
Kiếp trước, cô sống vì sự hài lòng của người khác. Kiếp này, cô chỉ sống để giành lấy vinh quang cho chính mình.
Khi người thợ sấy khô những sợi tóc cuối cùng, cả salon dường như im bặt. Cô gái trong gương hiện tại sở hữu một vẻ đẹp mang tính "tấn công" cực mạnh. Mái tóc ngắn cá tính làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm và sống mũi cao thanh tú. Khí chất u buồn, nhút nhát đã biến mất, thay vào đó là một vẻ thanh cao, lạnh lùng đến khó gần.
"Trời ạ... trông cô cứ như một đại minh tinh vậy!" – Người thợ thốt lên kinh ngạc.
Lâm Hạ thanh toán tiền, bước ra khỏi cửa hiệu. Cô ghé vào một cửa hàng thời trang gần đó, thay bỏ bộ đồng phục gò bó. Cô chọn một chiếc áo sơ mi đen lụa cùng quần tây ống đứng, khoác thêm chiếc kính râm bản to.
Đi bộ trên phố, Lâm Hạ cảm nhận được những ánh mắt ngoái nhìn đầy ngưỡng mộ của người qua đường. Đây chính là thứ sức mạnh của nhan sắc và sự tự tin – thứ mà kiếp trước cô đã đánh mất từ quá sớm.
Cô lấy điện thoại ra, lướt qua tin nhắn trong nhóm lớp. Tô Mi đang khóc lóc kể lể với đám bạn về "sự thay đổi đáng sợ" của cô, kèm theo đó là hình ảnh một bên má đỏ ửng.
Tô Mi: "Mình không giận Hạ Hạ đâu, chắc cậu ấy chỉ đang gặp áp lực chuyện gia đình thôi. Mọi người đừng trách cậu ấy nhé..."
Lâm Hạ tắt màn hình, môi nở nụ cười nhạt.
Diễn đi, cứ diễn cho hết mình đi Tô Mi. Vì bắt đầu từ ngày mai, sân khấu này sẽ không còn chỗ cho thể loại kịch rẻ tiền của cậu nữa.
Lâm Hạ đứng đón xe bus, gió đêm thổi qua mái tóc ngắn mát rượi. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị cay đắng của quá khứ đang dần trôi xa. Đêm nay sẽ là một đêm dài, vì cô cần chuẩn bị cho buổi casting quan trọng nhất cuộc đời mình.