MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào quang trở lại, Ảnh hậu tuổi 17Chương 4: BUỔI TẬP KỊCH: KỸ THUẬT DIỄN XUẤT "VƯỢT CẤP" KHIẾN THẦY CÔ KINH NGẠC

Hào quang trở lại, Ảnh hậu tuổi 17

Chương 4: BUỔI TẬP KỊCH: KỸ THUẬT DIỄN XUẤT "VƯỢT CẤP" KHIẾN THẦY CÔ KINH NGẠC

923 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, không gian của hội trường lớn trường Nghệ thuật Tinh Hoa tràn ngập tiếng xì xào. Hôm nay là buổi diễn thử để chọn ra những gương mặt tiêu biểu tham gia vở kịch tốt nghiệp của khoa – tấm vé thông hành danh giá nhất để lọt vào mắt xanh của các công ty giải trí.

Tô Mi ngồi ở hàng ghế đầu, một bên má vẫn còn hơi sưng nhưng đã được che khéo léo dưới lớp phấn dày. Cô ta đang được đám nữ sinh vây quanh an ủi, đôi mắt đỏ hoe như thể vừa trải qua một cơn bão lòng.

"Nhìn xem, Lâm Hạ tới rồi kìa!" – Một nam sinh thốt lên.

Cả hội trường bỗng chốc im bặt.

Lâm Hạ bước vào, chiếc áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng trong quần tây xanh đen, mái tóc ngắn vừa cá tính vừa thanh tú khiến gương mặt cô bừng sáng một cách lạ kỳ. Cô không còn cúi đầu né tránh ánh nhìn của mọi người như trước, mà bước đi với phong thái ung dung, lưng thẳng tắp.

Tô Mi sững sờ, bàn tay siết chặt lấy vạt áo. Cô ta không thể tin được người con gái rạng rỡ kia là kẻ nhút nhát mà mình vẫn luôn dẫm đạp bấy lâu nay.

"Hạ Hạ... cậu cắt tóc sao? Nhìn... nhìn lạ quá." – Tô Mi gượng cười, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.

Lâm Hạ liếc mắt nhìn cô ta một cái, không đáp lời, chỉ đi thẳng đến khu vực bốc thăm kịch bản. Ánh mắt lạnh lùng ấy khiến Tô Mi cảm thấy như mình vừa bị một gáo nước đá dội vào mặt.

Thầy giáo Trần – trưởng khoa diễn xuất, một người nổi tiếng với cái đầu hói và tính cách cực kỳ khắt khe – bước lên sân khấu: "Chủ đề hôm nay là: 'Sự hối hận muộn màng'. Các em có 5 phút chuẩn bị cho phân cảnh một người vợ phát hiện chồng mình ngoại tình nhưng phải giả vờ như không biết để giữ lại danh dự cuối cùng. Ai lên trước?"

Tô Mi lập tức giơ tay. Cô ta muốn lấy lại sự chú ý.

Trên sân khấu, Tô Mi diễn cảnh khóc lóc thảm thiết, cô ta quỳ xuống đất, gào thét tên "người chồng" tưởng tượng rồi vứt vỡ một chiếc ly thủy tinh. Tiếng khóc nức nở vang dội khắp hội trường, khiến vài học sinh yếu lòng bắt đầu sụt sịt theo.

Tô Mi kết thúc bài diễn bằng cách lau nước mắt, cúi chào trong tiếng vỗ tay của đám fan hâm mộ.

Thầy Trần đẩy gọng kính, ghi chép vào sổ: "Cảm xúc mãnh liệt, nhưng hơi lạm dụng kỹ thuật hình thể. Tiếp theo, Lâm Hạ!"

Lâm Hạ chậm rãi bước lên sân khấu. Cô không yêu cầu bất kỳ đạo cụ nào.

Cô đứng giữa sân khấu, nhắm mắt lại. Trong đầu cô lúc này không phải là kịch bản giả định, mà là hình ảnh của kiếp trước – khi cô đứng ngoài cửa phòng bệnh, nghe thấy Tô Mi và gã chồng cũ của mình đang bàn tính cách rút máy thở của cô.

Lâm Hạ mở mắt. Không có tiếng khóc, không có tiếng gào thét.

Cô ngồi xuống một chiếc ghế vô hình, tay nhẹ nhàng nâng một tách trà ảo. Đôi môi cô khẽ run rẩy, nhưng ngay lập tức bị nén lại thành một nụ cười nhàn nhạt. Cô nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt chứa đựng cả một bầu trời vụn vỡ nhưng lại cố tỏ ra kiêu hãnh đến đáng thương.

Mọi người dưới khán phòng bỗng cảm thấy một sự ngạt thở khó tả. Họ không nghe thấy tiếng khóc, nhưng họ cảm nhận được sự đau đớn thấu xương tủy đang len lỏi trong từng cử động nhỏ của Lâm Hạ. Đỉnh điểm là khi Lâm Hạ đưa tay lên vuốt mái tóc ngắn, một giọt nước mắt duy nhất lăn dài từ hốc mắt nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, lạnh lùng.

Đó là sự hối hận của một người đã đặt tình yêu nhầm chỗ, là sự giữ gìn tôn nghiêm cuối cùng trước khi tất cả sụp đổ.

Khi Lâm Hạ đứng dậy cúi chào, cả hội trường vẫn chìm trong im lặng tuyệt đối. Mãi đến khi thầy Trần vô thức làm rơi cây bút xuống sàn, những tiếng vỗ tay mới bắt đầu bùng nổ như sấm dậy.

"Tuyệt vời... thực sự quá tuyệt vời!" – Thầy Trần đứng bật dậy, giọng run run vì phấn khích. "Lâm Hạ, em không phải đang diễn, em đang sống trong nhân vật! Đây là kỹ thuật diễn xuất nội tâm đỉnh cao mà ngay cả những diễn viên chuyên nghiệp cũng khó lòng đạt tới."

Tô Mi ngồi phía dưới, gương mặt xanh mét. Lòng đố kỵ như con rắn độc cắn nát tâm can cô ta. Cô ta biết, vị trí "ngôi sao của khoa" mà mình vất vả gầy dựng bấy lâu nay, chỉ trong một buổi sáng đã bị Lâm Hạ đập tan tành.

Giữa những tiếng tung hô, Lâm Hạ liếc nhìn về phía cửa sau của hội trường. Ở đó, một bóng người cao lớn đang khoanh tay đứng nhìn cô.

Cố Thần.

Anh không vỗ tay, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm ấy đang nheo lại đầy vẻ dò xét và thú vị.

Lâm Hạ mỉm cười, một nụ cười đầy khiêu khích. Vở kịch này, cô mới chỉ bắt đầu mà thôi.