MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHào quang trở lại, Ảnh hậu tuổi 17Chương 5: GẶP GỠ CỐ THẦN – NAM THẦN ĐIỆN ẢNH CÓ TÍNH CÁCH "ĐỘC MIỆNG"

Hào quang trở lại, Ảnh hậu tuổi 17

Chương 5: GẶP GỠ CỐ THẦN – NAM THẦN ĐIỆN ẢNH CÓ TÍNH CÁCH "ĐỘC MIỆNG"

900 từ · ~5 phút đọc

Sau khi bước xuống từ sân khấu, Lâm Hạ không nán lại để nhận những lời tán tụng của bạn học hay sự xun xoe giả tạo của Tô Mi. Cô cảm thấy lồng ngực mình vẫn còn hơi nặng nề bởi những ký ức vừa được khơi gợi. Cô cần một chút không khí trong lành để rũ bỏ nốt chút dư âm của "kiếp trước".

Lâm Hạ rẽ vào lối hành lang vắng vẻ dẫn ra phía sau vườn hoa của trường. Nhưng vừa đi được vài bước, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng và chế nhạo vang lên:

"Diễn xong rồi sao? Tôi cứ tưởng em định chết luôn trên cái sân khấu đó chứ."

Lâm Hạ khựng lại. Cô quay đầu sang bên phải, ngay chỗ hốc tường khuất ánh sáng, Cố Thần đang đứng đó.

Anh mặc một chiếc áo khoác bóng chày đơn giản, một tay đút túi quần, tay kia cầm chai nước khoáng đã vơi một nửa. Dưới ánh nắng xiên khoai của buổi chiều, gương mặt của Cố Thần đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở – sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ nhếch và đôi mắt mang theo sự ngạo nghễ của một thiên tài luôn biết mình đứng ở đỉnh cao.

Kiếp trước, Cố Thần là "bức tường thành" của giới giải trí, là người mà Lâm Hạ chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngắm khi cô làm đóng thế trong phim của anh. Anh nổi tiếng là người khó tính, ghét sự giả tạo và đặc biệt là "độc miệng" đến mức có thể khiến các tiểu hoa đán phải bật khóc ngay trên trường quay.

Lâm Hạ bình thản nhìn anh, không hề có vẻ sợ sệt của các nữ sinh khác: "Cảm ơn tiền bối Cố đã nán lại xem 'con quỷ' này diễn kịch."

Cố Thần bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần cô. Khoảng cách thu hẹp khiến Lâm Hạ cảm nhận được áp lực vô hình từ chiều cao và khí chất của anh. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô, giọng nói đầy tính công kích:

"Tôi nhìn thấy sự thù hận trong mắt em. Diễn xuất thì tốt đấy, nhưng quá cực đoan. Em đang dùng sân khấu để trút giận chứ không phải để hóa thân. Kỹ thuật đó... chỉ dành cho những kẻ nghiệp dư muốn gây chú ý bằng cách tự hủy hoại mình thôi."

Lâm Hạ không lùi bước, cô khẽ nhếch môi: "Nghiệp dư? Vậy tiền bối nghĩ thế nào là chuyên nghiệp? Là khóc lóc giả tạo như Tô Mi, hay là đứng ở ngoài hành lang để phán xét nỗ lực của người khác?"

Cố Thần khựng lại một giây, ánh mắt anh lóe lên sự thú vị. Bình thường, chỉ cần anh nhíu mày, đám nữ sinh đã cuống cuồng xin lỗi. Cô gái này lại dám bật lại anh bằng giọng điệu đanh thép như vậy.

"Tôi phán xét vì tôi có tư cách." Cố Thần nhướng mày, chai nước trong tay khẽ gõ nhẹ vào vai cô. "Ngày mai là buổi casting của đạo diễn Lý. Ông ấy không cần một người điên mang hận thù lên màn ảnh. Ông ấy cần một 'Linh hồn'. Với trạng thái này của em, tôi cá là em sẽ bị đuổi ra khỏi phòng trong vòng 30 giây."

Lâm Hạ gạt tay anh ra khỏi vai mình, đôi mắt cô rực lên sự kiêu hãnh: "Vậy thì cá cược đi. Nếu tôi trụ lại được hơn 30 giây và lấy được vai diễn đó, tiền bối phải làm một việc cho tôi."

"Việc gì?"

"Làm bạn diễn thực hành cho tôi trong kỳ thi cuối kỳ."

Cố Thần bật cười, một nụ cười ngạo mạn nhưng cực kỳ quyến rũ: "Gan lớn đấy. Cả trường này không ai dám yêu cầu tôi làm 'bao cát' cho họ diễn tập cả. Được thôi, nếu em trượt, từ giờ về sau thấy tôi ở đâu thì phải tự giác đi đường vòng, đừng để vẻ mặt u ám đó ám quẻ tôi."

"Thành giao."

Lâm Hạ dứt khoát xoay người rời đi. Nhưng đi được vài bước, cô bỗng dừng lại, quay đầu nhìn anh, mái tóc ngắn tung bay trong gió: "À, quên nói với tiền bối. Chai nước anh đang cầm... là chai của tôi. Anh cầm nhầm chỗ tôi để trên bục lúc nãy rồi."

Cố Thần nhìn chai nước trong tay, rồi nhìn theo bóng lưng dứt khoát của Lâm Hạ. Anh khẽ khịt mũi, lắc đầu nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên.

"Lâm Hạ... Thú vị thật."

Anh đưa chai nước lên uống một ngụm, hoàn toàn không để ý đến việc mình vừa có một "nụ hôn gián tiếp" với cô gái mà anh vừa chê bai thậm tệ.

Trong khi đó, ở phía sau góc hành lang, Tô Mi đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi mắt cô ta đỏ ngầu vì đố kỵ. Cố Thần – người mà cô ta tìm mọi cách tiếp cận bấy lâu nay nhưng chưa từng được anh nhìn thẳng, vậy mà lúc này lại đang mỉm cười vì Lâm Hạ?

"Lâm Hạ, để xem ngày mai cô còn cười được không. Vai diễn đó, chắc chắn phải là của tôi!" Tô Mi nghiến răng, bàn tay bóp nát chiếc khăn giấy đang cầm.