Phòng chờ của đoàn làm phim "Mùa hè năm ấy chúng ta từng gặp" tràn ngập những gương mặt trẻ trung, xinh đẹp. Đạo diễn Lý là người nổi tiếng khắt khe, ông muốn tìm kiếm một gương mặt "thanh xuân" nhưng phải có chiều sâu tâm hồn, không phải kiểu bình hoa chỉ biết cười nói.
Tô Mi xuất hiện trong bộ váy trắng tinh khôi, mái tóc dài uốn xoăn nhẹ, trang điểm theo tông "mặt mộc" đang thịnh hành. Vừa bước vào, cô ta đã được các nhân viên của công ty Thịnh Thế vây quanh chăm sóc. Sự xuất hiện của "ngọc nữ" mới nổi khiến không ít thí sinh khác cảm thấy áp lực.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng chờ mở ra một lần nữa.
Lâm Hạ bước vào cùng Trần Phong. Cô mặc một bộ đồng phục học sinh đơn giản nhất: áo sơ mi trắng thẳng thớm và váy xếp ly xanh đen. Điểm khác biệt duy nhất là mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt bình thản đến lạ lùng. Cô không cần phấn son cầu kỳ, chính khí chất lạnh lùng nhưng đầy sức sống của cô đã khiến cả căn phòng phải ngoái nhìn.
Tô Mi khẽ biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng, tiến tới nắm tay Lâm Hạ: "Hạ Hạ, không ngờ cậu cũng tới. Mình cứ tưởng sau vụ ồn ào ở trường, cậu sẽ nghỉ ngơi một thời gian..."
Lâm Hạ khẽ rút tay lại, giọng nói thanh thoát: "Vai diễn còn chưa định, tôi nghỉ ngơi làm gì? Chẳng lẽ để cậu diễn một mình thì chán lắm."
Lời nói đầy gai nhọn của Lâm Hạ khiến Tô Mi nghẹn họng. Xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào, người ta bắt đầu nhận ra đây chính là hai nhân vật chính trong vụ "ghi âm" chấn động trường Tinh Hoa vài ngày trước.
"Số 07, Tô Mi vào phòng casting!" – Tiếng nhân viên gọi tên cắt ngang bầu không khí căng thẳng.
Tô Mi hít một hơi thật sâu, ném cho Lâm Hạ một ánh mắt đắc ý rồi bước vào trong. Khoảng 15 phút sau, cô ta bước ra với vẻ mặt rạng rỡ, thậm chí còn cố ý nói to để mọi người cùng nghe: "Đạo diễn Lý khen mình rất có tiềm năng cho vai nữ chính."
"Số 08, Lâm Hạ!"
Lâm Hạ đứng dậy, Trần Phong vỗ nhẹ vào vai cô: "Cứ là chính mình."
Bước vào phòng casting, không gian yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Đạo diễn Lý ngồi ở giữa, đôi mắt già dặn soi xét cô từ đầu đến chân. Bên cạnh ông là... Cố Thần. Với tư cách là nam chính đã được định sẵn, anh có quyền tham gia chọn bạn diễn cho mình.
Cố Thần tựa lưng vào ghế, tay xoay cây bút, ánh mắt nhìn Lâm Hạ đầy vẻ mong chờ.
"Lâm Hạ phải không? Em định diễn phân đoạn nào?" – Đạo diễn Lý lạnh lùng hỏi.
"Tôi không diễn phân đoạn nữ chính tỏ tình." Lâm Hạ nhìn thẳng vào đạo diễn. "Tôi muốn diễn phân đoạn nữ chính đứng dưới mưa nhìn người mình yêu đi cùng người khác, nhưng thay vì khóc, cô ấy mỉm cười chúc phúc."
Đạo diễn Lý nhướn mày, đây là phân đoạn khó nhất, đòi hỏi sự tiết chế cảm xúc cực cao. "Bắt đầu đi."
Lâm Hạ nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, cả không gian dường như thay đổi. Cô đứng đó, đôi vai hơi run lên vì cái lạnh của "cơn mưa" ảo, đôi mắt chứa đựng nỗi buồn mênh mông nhưng đôi môi lại từ từ cong lên. Đó là một nụ cười còn đau khổ hơn cả tiếng khóc, một sự buông bỏ đầy kiêu hãnh của tuổi trẻ.
Cố Thần ngồi phía dưới, tim bỗng đập nhanh một nhịp. Anh nhìn thấy trong mắt cô không chỉ là nhân vật, mà là hình ảnh của chính cô – người đã từng đứng dưới vực thẳm nhưng vẫn cố mỉm cười nhìn thế gian.
Khi Lâm Hạ kết thúc bài diễn, đạo diễn Lý không nói gì mà chỉ ghi chép vào sổ. Cố Thần bỗng lên tiếng, giọng nói mang theo sự khiêu khích: "Nụ cười đó... là dành cho ai? Cho người em yêu, hay cho kẻ em sắp hủy hoại?"
Lâm Hạ nhìn anh, trả lời đầy ẩn ý: "Dành cho những gì đã qua, tiền bối ạ."
Bước ra khỏi phòng, Tô Mi lập tức chặn đường cô: "Hạ Hạ, đạo diễn nói gì với cậu? Đừng có mơ mộng nữa, công ty mình đã thỏa thuận ngầm với đoàn phim rồi."
Lâm Hạ không dừng lại, cô chỉ ghé tai Tô Mi thì thầm: "Thỏa thuận ngầm? Vậy cậu có biết đạo diễn Lý ghét nhất là gì không? Là những kẻ dùng tiền để mua vai mà không có thực lực. Để xem, 'thỏa thuận' của cậu có thắng được nụ cười vừa rồi của tôi không."
Vừa lúc đó, trợ lý đạo diễn bước ra, thông báo lớn: "Mọi người giải tán đi. Vai nữ chính đã có kết quả. Lâm Hạ, em ở lại gặp đạo diễn ký bản ghi nhớ."
Cả phòng chờ nổ tung. Tô Mi đứng hình, gương mặt xinh đẹp méo mó vì tức giận và hổ thẹn. Lần đầu tiên trong đời, cô ta cảm nhận được cảm giác bị Lâm Hạ dẫm nát dưới chân ngay tại nơi mà cô ta tự tin nhất.
Lâm Hạ nhìn Trần Phong đang mỉm cười nhẹ nhõm, rồi nhìn vào cánh cửa phòng casting vẫn còn khép hờ. Hào quang này, cuối cùng cũng đã bắt đầu thuộc về cô.