Thông tin Lâm Hạ từ chối lời mời từ Thịnh Thế – công ty giải trí hàng đầu với nguồn tài nguyên khổng lồ – để ký hợp đồng với một văn phòng quản lý vô danh của Trần Phong đã tạo nên một cú sốc lớn trong trường Tinh Hoa.
Người ta nói cô kiêu ngạo, nói cô ngu ngốc, thậm chí có kẻ còn ác ý đồn rằng cô bị Trần Phong "bỏ bùa". Nhưng Lâm Hạ chỉ im lặng. Cô biết rõ, ở những công ty lớn, cô sẽ chỉ là một quân cờ bị vắt kiệt sức lao động và phải xếp hàng chờ đợi tài nguyên sau những "đàn chị" quyền lực. Cô cần một sân sân khấu nơi mình là độc tôn.
Tại văn phòng cũ kỹ nằm trong một con hẻm nhỏ của Trần Phong.
"Cô thực sự chắc chắn chứ?" Trần Phong đẩy bản hợp đồng mỏng dính về phía cô. "Ở đây không có xe sang đưa đón, không có trợ lý riêng, cũng chẳng có khoản tiền ký kết khổng lồ."
Lâm Hạ cầm bút, không hề do dự mà ký tên mình xuống.
"Tôi chắc chắn. Những thứ đó là vật ngoài thân, sau này tôi sẽ có thừa. Thứ tôi cần bây giờ là quyền tự chủ hoàn toàn đối với các vai diễn của mình."
Trần Phong nhìn chữ ký thanh thoát trên giấy, thở hắt ra một hơi, ánh mắt đầy nể phục: "Được! Vậy việc đầu tiên chúng ta phải làm là chuẩn bị cho buổi casting dự án phim điện ảnh 'Trường An Loạn' của đạo diễn Lý vào cuối tuần này. Đây là cơ hội duy nhất để em bước chân vào giới điện ảnh thực lực."
"Đạo diễn Lý vốn ghét nhất là diễn viên có 'mùi' học đường quá nặng. Ông ấy cần một người có linh hồn thực sự." Lâm Hạ bình thản tiếp lời, đôi mắt lóe lên sự tính toán.
Trong lúc đó, Tô Mi đã thuận lợi ký hợp đồng với Thịnh Thế nhờ sự giới thiệu của gia đình. Cô ta ngay lập tức được công ty lăng xê với hình tượng "Ngọc nữ vạn người mê".
Trên trang cá nhân, Tô Mi đăng ảnh chụp bản hợp đồng sang trọng kèm dòng trạng thái: "Cảm ơn mọi người đã luôn tin tưởng. Dù có ai đó chọn con đường lệch lạc, mình vẫn cầu chúc cho họ bình an."
Cư dân mạng lập tức dậy sóng, mũi dùi lại một lần nữa chỉa về phía Lâm Hạ.
Chiều hôm đó, khi Lâm Hạ đang nghiên cứu kịch bản tại thư viện trường, một bóng người cao lớn che khuất ánh sáng của cô. Cố Thần đặt một xấp tài liệu dày cộp xuống bàn.
"Đây là gì?" Lâm Hạ nhướng mày.
"Tư liệu về các vai diễn trước đây của đạo diễn Lý và danh sách những người sẽ tham gia casting vai nữ chính." Cố Thần ngồi xuống đối diện, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ. "Nghe nói em ký với một văn phòng rách nát? Đúng là điên rồ."
Lâm Hạ không giận, cô lật giở xấp tài liệu: "Điên rồ hay không, thời gian sẽ trả lời. Sao tiền bối lại giúp tôi?"
Cố Thần nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô: "Tôi không giúp em. Tôi chỉ muốn trận cá cược của chúng ta công bằng một chút. Nếu em bị loại ngay vòng gửi xe vì thiếu thông tin, thì chiến thắng của tôi chẳng vẻ vang gì."
Lâm Hạ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi khiến Cố Thần thoáng ngẩn người. Cô vỗ nhẹ vào xấp tài liệu: "Yên tâm, tôi sẽ không thua đâu. À, tiền bối có biết đối thủ lớn nhất của tôi lần này là ai không?"
"Lâm Tuyết. Ảnh hậu trẻ tuổi nhất của Thịnh Thế. Cô ta cũng muốn vai này." Cố Thần đứng dậy, tay đút túi quần, điềm tĩnh bổ sung thêm một câu trước khi rời đi: "Nhưng trong mắt tôi, cô ta không có 'mùi vị' đặc biệt như em. Cố mà giữ cái mạng nhỏ của em trong phòng casting đó đi."
Nhìn bóng lưng Cố Thần khuất sau cửa, Lâm Hạ siết chặt tập kịch bản. Đối đầu với Ảnh hậu thực thụ sao? Kiếp trước cô chỉ là cái bóng cho cô ta, kiếp này... cô sẽ là người kết thúc vinh quang của cô ta.
Lâm Hạ đứng dậy, gió chiều thổi tung mái tóc ngắn cá tính. Con đường cô chọn có thể cô độc, nhưng mỗi bước đi đều chắc chắn và thuộc về chính cô.