Đêm công diễn chính thức của vở kịch tốt nghiệp không chỉ là một buổi lễ của trường, mà còn là nơi các nhà săn đầu người từ các công ty giải trí hàng đầu đổ về. Dưới hàng ghế khán giả, những bộ vest chỉnh tề và những ánh mắt soi xét chuyên nghiệp tạo nên một áp lực vô hình.
Và đúng như dự đoán, màn trình diễn của Lâm Hạ trong vai "Thiên nga đen" đã tạo nên một cơn địa chấn. Khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, cả khán phòng đứng dậy vỗ tay không ngớt. Các tuyển trạch viên bắt đầu nháo nhào hỏi nhau: "Cô bé đó tên gì? Công ty nào đã ký chưa?"
Trong cánh gà, khi mọi người đang mải mê chúc tụng nhau, Lâm Hạ lặng lẽ tách ra. Cô không đi tìm những công ty lớn như Thịnh Thế hay Hoàn Cầu. Đôi mắt cô đảo quanh khu vực dành cho khách mời, tìm kiếm một dáng vẻ gầy gò, mặc bộ vest cũ kỹ và luôn cầm một cuốn sổ tay nhỏ.
Kia rồi.
Ở một góc khuất gần lối ra, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, tóc tai có chút bù xù, đang thở dài nhìn vào điện thoại. Đó là Trần Phong.
Kiếp trước, Trần Phong từng là quản lý lừng lẫy, nhưng vì tính tình quá bộc trực, không chịu "quy tắc ngầm" nên bị giới giải trí tẩy chay, phải đi làm chân chạy vặt cho các đoàn phim nhỏ. Sau này, chính ông là người duy nhất tin tưởng và giúp Lâm Hạ khi cô trắng tay, nhưng lúc đó cả hai đều đã quá muộn để xoay chuyển tình thế.
"Anh Phong, không định vào trong mời nghệ sĩ ký hợp đồng sao?"
Trần Phong giật mình ngẩng đầu. Trước mặt ông là cô gái vừa làm nổ tung sân khấu. Ông sững sờ, rồi cười khổ: "Cô Lâm, cô trêu tôi sao? Một người quản lý đang bị cả giới phong tỏa như tôi, lấy tư cách gì để mời 'Thiên nga đen' của đêm nay?"
Lâm Hạ bước lại gần, ánh mắt cô chân thành và kiên định đến mức Trần Phong cảm thấy sởn gai ốc: "Tôi không cần một công ty lớn chỉ coi nghệ sĩ là món hàng. Tôi cần một người có thể cùng tôi đi đến đỉnh cao bằng chính thực lực. Anh Phong, anh dám đặt cược vào tôi thêm một lần nữa không?"
Trần Phong sững người. Câu nói "thêm một lần nữa" của cô khiến ông cảm thấy kỳ lạ, nhưng khí chất tỏa ra từ cô gái 17 tuổi này quá đỗi mạnh mẽ.
"Cô biết tình cảnh của tôi hiện tại chứ? Ký với tôi, cô sẽ không có tài nguyên tốt ngay từ đầu đâu."
Lâm Hạ mỉm cười, nụ cười đầy tự tin: "Tài nguyên, tôi sẽ tự giành lấy. Anh chỉ cần giúp tôi xử lý những mưu hèn kế bẩn phía sau hậu trường. Anh Phong, thế giới này nợ anh một danh hiệu 'Quản lý vàng', tôi sẽ giúp anh lấy lại nó."
Trần Phong nhìn vào đôi mắt ấy, một ngọn lửa đã nguội lạnh từ lâu trong ông bỗng chốc bùng cháy trở lại. Ông gập cuốn sổ tay, đưa tay ra: "Được! Nếu cô đã dám cược mạng sống nghệ thuật vào một kẻ thất bại, thì Trần Phong tôi cũng chẳng có gì để mất."
Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, chính thức thiết lập nên liên minh quyền lực nhất giới giải trí tương lai.
Đúng lúc đó, Tô Mi từ trong phòng thay đồ bước ra, định đi tìm đại diện của công ty Thịnh Thế để lấy lòng. Nhìn thấy Lâm Hạ đang đứng nói chuyện với một gã đàn ông trông có vẻ lôi thôi, cô ta khinh bỉ bĩu môi:
"Hạ Hạ, cậu đúng là hết cách rồi. Từ bỏ những lời mời lớn để đi theo một kẻ hết thời sao? Đúng là 'ngưu tầm ngưu, mã tầm mã'."
Lâm Hạ không thèm quay đầu lại, chỉ thản nhiên đáp: "Tô Mi, một con thiên nga giả tạo chỉ có thể sống nhờ vào sự bố thí của những công ty lớn. Còn tôi, tôi sẽ tự xây dựng đế chế của riêng mình. Để xem, ai mới là người trụ lại cuối cùng."
Cách đó không xa, Cố Thần đang đứng tựa vào cột buồm giả trên sân khấu, chứng kiến toàn bộ sự việc. Anh xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, đôi mắt sâu thẳm hiện lên vẻ tán thưởng: "Chọn Trần Phong sao? Lâm Hạ, em quả nhiên không làm tôi thất vọng. Cuộc chơi này... bắt đầu vui rồi đây."