Gió lạnh lùa qua những khe nứt của cánh cửa gỗ mục nát, mang theo mùi ẩm mốc và tử khí nồng nặc của lãnh cung. Tô Lạc Vân nằm trên sàn đất lạnh lẽo, đôi mắt mờ đục nhìn lên trần nhà đầy mạng nhện. Nàng không còn cảm thấy đau đớn, có lẽ vì trái tim đã hóa đá từ lâu, hoặc vì chất độc trong chén rượu ban ban nãy đã bắt đầu làm tê liệt kinh mạch.
Bên ngoài, tiếng pháo hoa nổ rộn ràng chào mừng đêm đại thọ của Thái hậu. Ở nơi xa hoa kia, hẳn Thẩm quý phi – đóa bạch liên hoa thanh cao ấy – đang tựa vào vai Hoàng đế, mỉm cười đắc thắng. Còn nàng, vị Hoàng hậu danh chính ngôn thuận, lại kết thúc cuộc đời mình trong sự ghẻ lạnh và ô nhục. Hơi thở của Lạc Vân đứt quãng, tâm trí nàng chìm dần vào bóng tối vô tận cùng nỗi oán hận thấu xương.
Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên bên tai. Tiếng nước bắn tung tóe kèm theo những tiếng la hét thất thanh khiến màng nhĩ nàng đau nhức. Lạc Vân hít một hơi thật sâu, cảm giác không khí tràn vào lồng ngực không phải là mùi mục nát mà là hương thơm của hoa sen mùa hạ và mùi cỏ ven hồ. Nàng bừng tỉnh, đôi mắt mở to nhìn khung cảnh trước mặt.
Cảnh tượng này quá đỗi quen thuộc. Nàng đang đứng bên bờ hồ Thái Dịch, bàn tay vẫn còn giữ tư thế đẩy về phía trước. Dưới làn nước xanh ngắt, Thẩm Thanh Thu đang chới với, vạt áo lụa trắng bồng bềnh như một cánh hoa tàn. Xung quanh, đám cung nữ và thái giám đang cuống cuồng kêu cứu.
Tô Lạc Vân đứng chết lặng. Cảm giác ấm áp của ánh mặt trời chiếu lên da thịt, sự sống mãnh liệt đang chảy trong huyết quản khiến nàng bàng hoàng nhận ra đây không phải là một giấc mơ trước khi chết. Nàng đã trở lại thời điểm ba năm trước, ngày khởi đầu cho chuỗi bi kịch khiến nàng mất đi gia tộc và mạng sống.
Trong ký ức của kiếp trước, ngay lúc này, nàng đã hoảng loạn và ra sức giải thích rằng mình không hề đẩy Thẩm Thanh Thu, rằng cô ta tự ngã để vu khống nàng. Nhưng sự yếu đuối và những lời thanh minh đứt quãng đó chỉ càng làm Hoàng đế thêm chán ghét, khiến nàng bị gán mác là kẻ ghen tuông độc ác ngay từ đầu.
Tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần. Một giọng nói trầm thấp, mang theo uy quyền và sự tức giận sấm sét vang lên phía sau lưng nàng: "Tô Lạc Vân! Ngươi đã làm gì?"
Lạc Vân không quay đầu lại cũng biết đó là Tiêu Dực, vị hoàng đế mà nàng từng dốc lòng yêu thương nhưng cuối cùng lại là người ban cho nàng chén rượu độc. Nàng khẽ cúi đầu, nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay lúc này vẫn còn trắng trẻo, chưa nhuốm đầy hận thù. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi.
Thay vì run rẩy quay lại cầu xin như kiếp trước, nàng hít một hơi thật sâu, đôi mắt chợt hiện lên một tia quyết tuyệt. Nếu cả thế gian này đều muốn nàng đóng vai ác nữ, vậy thì kiếp này, nàng sẽ đóng vai đó một cách hoàn hảo nhất. Nàng sẽ không giải thích, không van xin, và cũng sẽ không để bất kỳ ai dẫm đạp lên mình thêm một lần nào nữa. Trò chơi cung đấu này, nàng chấp nhận bắt đầu lại từ đầu, nhưng với một trái tim đã chết và một bộ óc của kẻ từng đi đến tận cùng địa ngục.