MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Không Có Bạch Liên HoaChương 2

Hậu Cung Không Có Bạch Liên Hoa

Chương 2

723 từ · ~4 phút đọc

Tiêu Dực sải bước đến gần, bàn tay hắn siết chặt lấy vai Tô Lạc Vân, lực đạo mạnh đến mức tưởng như muốn bóp nát xương cốt nàng. Ánh mắt hắn rực lửa giận dữ, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Thẩm Thanh Thu đang dần chìm xuống nước, rồi quay sang gầm lên với nàng bằng giọng điệu đầy kinh tởm rằng tại sao nàng lại có thể độc ác đến mức ấy. Hắn chưa kịp buông lời mạt sát tiếp theo, cũng chưa kịp để đám thái giám xuống cứu người, thì Tô Lạc Vân đã có một hành động nằm ngoài mọi dự tính của tất thảy những người có mặt tại hồ Thái Dịch.

Nàng lạnh lùng gạt tay hắn ra, đôi mắt không chút gợn sóng nhìn thẳng vào vị thiên tử cao cao tại thượng. Không một lời thanh minh, không một giọt nước mắt yếu đuối, Lạc Vân nhếch môi nở một nụ cười đầy ngạo nghễ rồi xoay người, gieo mình xuống hồ nước sâu thẳm một cách dứt khoát. Tiếng nước bắn lên dữ dội lần thứ hai khiến cả không gian rơi vào tĩnh lặng trong chốc lát.

Dưới làn nước buốt giá, Lạc Vân không hề vùng vẫy tìm sự sống. Nàng lặn xuống, bàn tay mảnh khảnh nhanh như cắt túm lấy cổ chân của Thẩm Thanh Thu – kẻ đang giả vờ đuối sức để chờ người đến cứu. Lạc Vân dùng lực kéo mạnh đối phương xuống sâu hơn, khiến Thẩm Thanh Thu hốt hoảng mở trừng mắt, sự sợ hãi thật sự hiện rõ trong con ngươi. Nàng kề sát tai ả, dù trong nước không thể nói thành lời, nhưng ánh mắt sắc lạnh của Lạc Vân như muốn tuyên cáo rằng nếu muốn diễn kịch, nàng sẽ giúp ả diễn cho đến chết.

Chỉ đến khi Thẩm Thanh Thu bắt đầu sặc nước thật sự và vùng vẫy trong tuyệt vọng, Lạc Vân mới túm lấy cổ áo ả, một tay dùng sức đẩy cả hai trồi lên mặt nước. Khi cả hai được đám lính canh vớt lên bờ, khung cảnh hỗn loạn diễn ra. Thẩm Thanh Thu nằm vật ra bãi cỏ, ho sặc sụa, gương mặt trắng bệch vì kinh hoàng. Tô Lạc Vân cũng ướt sũng, mái tóc mây bết vào gương mặt thanh tú, nhưng tư thế của nàng lại hiên ngang lạ thường.

Tiêu Dực đứng sững sờ, cơn giận dữ ban nãy bị sự kinh ngạc lấn át hoàn toàn. Hắn nhìn Thẩm Thanh Thu đang khóc lóc thảm thiết, rồi lại nhìn Tô Lạc Vân đang bình thản vuốt lại lọn tóc ướt. Nếu nàng thật sự muốn giết người, tại sao lại tự nhảy xuống cứu? Và nếu nàng là kẻ thủ ác, tại sao ánh mắt nàng nhìn hắn lúc này lại chứa đựng sự khinh miệt sâu sắc đến thế?

Lạc Vân ho nhẹ một tiếng, giọng nói của nàng khàn đặc vì nước hồ nhưng lại âm vang rõ ràng giữa đám đông. Nàng không nhìn hoàng đế, mà nhìn thẳng vào đám cung nữ đang run rẩy xung quanh, hỏi rằng có phải bọn họ vừa thấy nàng đẩy Thẩm phi xuống nên nàng mới phải nhảy xuống để chứng minh mình trong sạch hay không. Câu hỏi ngược ngạo ấy khiến những kẻ định đứng ra làm chứng giả phải câm nín. Nàng quay sang Tiêu Dực, khóe môi hơi nhếch lên, nói rằng nếu hoàng đế tin lời phi tần yêu quý của mình rằng nàng đẩy người, vậy thì vết bầm trên cổ chân Thẩm phi lúc này chính là minh chứng cho việc nàng đã "nỗ lực" cứu người như thế nào.

Tiêu Dực nhìn theo hướng chỉ của nàng, quả nhiên thấy trên cổ chân trắng ngần của Thẩm Thanh Thu có dấu tay đỏ tía, nhưng vị trí và lực đạo đó không giống như bị đẩy, mà giống như bị kéo ngược xuống từ dưới nước. Sự mâu thuẫn giữa hiện trường và lời buộc tội bắt đầu nhen nhóm một hạt giống nghi ngờ trong lòng vị hoàng đế đa nghi. Hắn nhận ra, Tô Lạc Vân của ngày hôm nay đã không còn là người phụ nữ chỉ biết khóc lóc cầu xin sự tin tưởng từ hắn nữa.