MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Không Có Bạch Liên HoaChương 3

Hậu Cung Không Có Bạch Liên Hoa

Chương 3

714 từ · ~4 phút đọc

Dù nghi ngờ đã nhen nhóm, nhưng để giữ thể diện cho hoàng gia và xoa dịu Thẩm gia, Tiêu Dực vẫn ban lệnh cấm túc Tô Lạc Vân tại Trường Ninh cung trong một tháng. Đối với một hoàng hậu, việc bị cấm túc chẳng khác nào một sự sỉ nhục công khai, nhưng với Lạc Vân, đây lại là khoảng thời gian tĩnh lặng quý giá để nàng dọn dẹp lại "ngôi nhà" của mình.

Trường Ninh cung tĩnh mịch đến đáng sợ. Lạc Vân ngồi trên ghế chủ vị, trên người đã thay một bộ y phục lụa màu tím sẫm thanh lịch, mái tóc dài xõa tung trên vai chưa kịp búi. Nàng cầm chén trà, thong thả dùng nắp gạt nhẹ lớp bọt, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám nô tỳ đang quỳ run rẩy phía dưới sân. Trong số này, nàng biết rõ kẻ nào là tai mắt của Thái hậu, kẻ nào đã bị Thẩm Thanh Thu mua chuộc bằng vài thỏi bạc để bỏ thuốc độc vào thức ăn của nàng kiếp trước.

Nàng đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm vang lên khô khốc trong không gian yên ắng. Lạc Vân không gọi quản sự thái giám, mà chỉ tay thẳng vào Trúc Nhi – cung nữ thân cận nhất mà nàng từng hết lòng tin tưởng. Kiếp trước, chính Trúc Nhi đã làm chứng giả, khẳng định thấy nàng đẩy người xuống hồ.

Lạc Vân khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, hỏi Trúc Nhi rằng túi gấm đựng đầy vàng ròng giấu dưới gầm giường nàng ta từ đâu mà có. Trúc Nhi tái mét mặt mày, định mở miệng chối tội thì Lạc Vân đã phất tay. Ngay lập tức, hai thái giám lực lưỡng – những kẻ vốn chỉ phục tùng mệnh lệnh của kẻ mạnh – đã lôi ra một chiếc rương nhỏ chứa đầy những lá thư mật và tiền bạc mà Trúc Nhi chưa kịp tẩu tán.

Nàng không dùng đến hình bộ, cũng không cần tra tấn dã man. Lạc Vân sai người mang đến một chậu than rực hồng và một bát nước muối đậm đặc. Nàng tuyên bố thản nhiên rằng, kẻ nào phản bội chủ tử sẽ phải tự tay ném những đồng tiền phi nghĩa đó vào chậu than, sau đó dùng tay không lấy ra. Nếu lấy được, nàng sẽ tha chết và cho xuất cung; nếu không, cái giá phải trả là đôi tay đó vĩnh viễn không thể cầm được bạc của kẻ khác nữa.

Tiếng gào khóc vang vọng khắp Trường Ninh cung, nhưng Lạc Vân vẫn thản nhiên ngồi thưởng trà. Nàng biết mình đang trở nên tàn nhẫn, nhưng ở nơi thâm cung này, lòng nhân từ chính là nấm mồ chôn sống bản thân. Sau khi xử lý Trúc Nhi làm gương, những kẻ còn lại sợ hãi đến mức không dám thở mạnh. Nàng lần lượt điểm mặt chỉ tên từng kẻ có ý đồ riêng, đưa ra những bằng chứng xác đáng về sai phạm của họ trong quá khứ mà nàng ghi nhớ từ kiếp trước.

Trong vòng một buổi chiều, hơn một nửa số người trong cung bị tống khứ vào phủ nội vụ hoặc bị giáng xuống làm nô lệ cấp thấp nhất. Lạc Vân chỉ giữ lại những kẻ nhát gan nhưng thật thà, và những người từng vì trung thành với nàng mà chết thảm ở kiếp trước. Nàng đứng dậy, đi tới trước mặt đám nô tài còn sót lại, nói bằng giọng băng lãnh rằng từ nay về sau, Trường Ninh cung chỉ có một chủ nhân duy nhất là nàng, kẻ nào muốn sống thì phải học cách quên đi những chủ nhân cũ ngoài kia.

Sự thanh lọc triệt để này nhanh chóng truyền đến tai Tiêu Dực. Hắn không ngờ một hoàng hậu vốn dĩ luôn tỏ ra đoan trang, hiền thục lại có thể ra tay quyết đoán và cực đoan đến thế. Lạc Vân đã chính thức dựng lên một bức tường vững chãi quanh mình, chuẩn bị cho một cuộc chiến mà ở đó, nàng không còn là con mồi, mà là kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối.