Đêm mười lăm, trăng treo lơ lửng trên đỉnh cung điện dát vàng, tỏa xuống Trường Ninh cung một làn ánh sáng lạnh lẽo như sương muối. Tô Lạc Vân ngồi bên khung cửa sổ, trước mặt nàng là một bàn cờ vây dang dở. Trong đầu nàng, những ký ức từ kiếp trước bắt đầu cuộn trào như những đợt sóng dữ. Nàng nhớ rõ đêm nay, sau khi thanh trừng cung nữ, Tiêu Dực sẽ đến. Hắn không đến để an ủi, cũng chẳng phải để thăm hỏi, mà mang theo một bát canh hạt sen có pha thêm "Phủ Diệp Tán" – loại độc dược không chết người ngay lập tức nhưng sẽ khiến cơ thể nữ nhân dần suy kiệt, không bao giờ có thể mang thai được nữa.
Kiếp trước, nàng đã cảm động rơi nước mắt khi thấy hắn đích thân bưng canh đến, rồi hạnh phúc uống cạn chén thuốc độc mà cứ ngỡ đó là sự quan tâm của phu quân. Để rồi những năm tháng sau đó, nàng sống trong sự ghẻ lạnh vì không thể sinh con, nhìn hắn sủng ái người khác mà lòng đau như cắt.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên từ phía cửa điện. Tiêu Dực bước vào, trên tay là một chiếc khay bạc. Ánh mắt hắn phức tạp, có sự dò xét, có sự đề phòng, nhưng vẫn khoác lên mình vẻ mặt ôn nhu giả tạo. Hắn đặt bát canh lên bàn, giọng nói trầm thấp dịu dàng như gió xuân, bảo rằng thấy nàng cấm túc vất vả, lại mới vừa thanh lọc người trong cung nên lo nàng mệt mỏi, bèn sai ngự thiện phòng sắc bát canh bồi bổ này.
Lạc Vân nhìn bát canh đang tỏa khói nghi ngút, đôi mắt nàng khẽ nheo lại. Nàng nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dực, một cái nhìn sâu hoắm như muốn xuyên thấu tận tâm can hắn. Nàng không vội cầm bát, mà chậm rãi hỏi hắn rằng thuốc bổ này là để bồi bổ thân thể, hay là để bồi bổ cho "sự yên tâm" của hắn. Tiêu Dực hơi khựng lại, đôi lông mày nhíu nhẹ, nhưng hắn nhanh chóng che giấu sự lúng túng bằng cách giục nàng uống khi còn nóng.
Không một chút do dự, Lạc Vân cầm bát canh lên. Trước cái nhìn kinh ngạc của Tiêu Dực, nàng uống một hơi cạn sạch, không để sót một giọt. Ngay khi chén sứ chạm xuống mặt bàn, nàng mỉm cười, một nụ cười rực rỡ nhưng đầy thê lương. Nàng nói với hắn rằng chén canh này nàng uống vì tình nghĩa vợ chồng ba năm qua, coi như một lần dứt khoát đoạn tuyệt với quá khứ.
Vừa dứt lời, sắc mặt Lạc Vân đột ngột biến đổi. Nàng đưa tay lên bóp chặt cổ họng, hơi thở trở nên dồn dập, máu từ khóe môi từ từ chảy ra, đỏ tươi và rợn người trên nền da trắng sứ. Tiêu Dực biến sắc, hắn không ngờ tác dụng của thuốc lại phát tác dữ dội như vậy, hoặc có lẽ hắn không ngờ nàng lại thẳng thừng vạch trần đến thế. Hắn định gọi người, nhưng Lạc Vân đã nhanh hơn một bước. Nàng rút từ trong tay áo ra một lọ sứ nhỏ, đổ hết bột trắng bên trong vào miệng rồi uống cạn chén trà lạnh trên bàn.
Nàng gập người ho sặc sụa, nôn ra một ngụm máu đen pha lẫn nước canh ban nãy. Chỉ trong chốc lát, nhịp thở của nàng dần bình ổn trở lại, đôi mắt lại khôi phục vẻ sắc lạnh thường ngày. Lạc Vân lấy khăn tay lau đi vết máu trên môi, nhìn vị hoàng đế đang đứng sững sờ như tượng đá trước mặt. Nàng bình thản nói rằng nàng biết bên trong có gì, và nàng cũng có sẵn thuốc giải. Nàng muốn hắn tận mắt chứng kiến nàng tự tay phá hủy "món quà" của hắn, để hắn hiểu rằng từ nay về sau, những mưu hèn kế bẩn của hắn sẽ không bao giờ chạm được đến nàng nữa.
Tiêu Dực chấn động hoàn toàn. Hắn chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào điên cuồng và lý trí đến mức cực đoan như vậy. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của Lạc Vân trong ánh đèn dầu leo lắt, hắn bỗng cảm thấy người phụ nữ trước mặt này không còn là vị hoàng hậu nhu nhược mà hắn có thể tùy ý nhào nặn nữa. Nàng đã thoát ra khỏi sự khống chế của hắn, bằng một cách tàn nhẫn và kiêu hãnh nhất.