MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Không Có Bạch Liên HoaChương 5

Hậu Cung Không Có Bạch Liên Hoa

Chương 5

739 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm đối đầu kinh hoàng với Tiêu Dực, Trường Ninh cung rơi vào một sự im lặng chết chóc. Hoàng đế rời đi với tâm thế của kẻ bại trận dù hắn mới là người nắm giữ thiên hạ. Lạc Vân biết, sau nước cờ liều lĩnh ấy, Tiêu Dực sẽ không dám chạm vào nàng trong một thời gian ngắn vì sự kinh sợ, nhưng hắn sẽ dùng những thế lực khác để kìm kẹp nàng. Và đó là lý do nàng cần một đồng minh, hoặc ít nhất là một kẻ có đủ sức mạnh để khiến hoàng quyền phải kiêng dè.

Ngày hôm sau, lợi dụng việc cấm túc đã được nới lỏng phần nào nhờ sự "hối lỗi" giả tạo của Tiêu Dực trước mặt triều đình, Lạc Vân tìm đến Ngự Hoa Viên. Nhưng nàng không đi xem hoa, nàng đi để gặp một người. Ở phía đình hóng gió bên kia hồ, một bóng dáng cao lớn đang đứng quay lưng lại với thế gian. Đó là Thẩm Vô Kỵ – Nhiếp chính vương, người nắm giữ một nửa binh quyền của Đại quốc, và cũng là kẻ bị người đời gọi là "lãnh huyết diêm vương".

Lạc Vân thong thả tiến lại gần, tiếng lá khô dưới chân không làm người đàn ông kia quay đầu. Nàng dừng lại khi cách hắn ba bước chân, mùi hương trầm hương lạnh lẽo từ người hắn tỏa ra, át cả hương hoa mùa hạ. Không cần lễ nghi cung kính, Lạc Vân mở lời bằng một giọng điệu bình thản rằng nàng nghe nói Nhiếp chính vương đang tìm kiếm một quân cờ đủ sắc bén để đâm vào trái tim của vương triều đang mục nát này.

Thẩm Vô Kỵ chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt hắn sâu thẳm, sắc lẹm như lưỡi kiếm vừa rút khỏi bao, chứa đựng sự ngạo mạn và chán chường của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực. Hắn nhìn nữ nhân trước mặt, người vừa mới đêm qua đã tự mình uống độc dược để dằn mặt Hoàng đế. Ánh nhìn của hắn lướt qua làn da tái nhợt nhưng đôi mắt lại rực cháy ý chí của nàng, rồi một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt hiện lên. Hắn nói rằng hắn không cần quân cờ, hắn chỉ cần một kẻ điên đủ dũng cảm để cùng hắn lật đổ bàn cờ này.

Lạc Vân không hề lùi bước trước áp lực nghẹt thở từ hắn. Nàng tiến lên một bước, đối diện trực tiếp với hơi thở lạnh lẽo của Thẩm Vô Kỵ. Nàng khẽ nói rằng nếu hắn cần một kẻ điên, thì nàng chính là kẻ đã đi về từ địa ngục, không còn gì để mất và cũng chẳng còn gì để sợ. Sự tàn nhẫn trong ánh mắt hai người giao nhau, tạo ra một sự kết nối kỳ lạ. Đó không phải là tình yêu, cũng chẳng phải là sự cảm thông, mà là sự nhận diện của hai linh thú cùng loài, đều mang trong mình những vết sẹo và sự căm hận dành cho trật tự đương thời.

Thẩm Vô Kỵ bất ngờ đưa tay lên, ngón cái thô ráp vuốt nhẹ qua vết bầm tím trên cổ chân nàng – vết tích từ hồ Thái Dịch vẫn chưa tan hẳn. Hắn nhận xét bằng giọng khàn đặc rằng vết thương này rất đẹp, vì nó nhắc nhở nàng rằng lòng tốt là thứ xa xỉ nhất trong tử cấm thành này. Lạc Vân không tránh né, nàng để mặc hắn chạm vào, bởi nàng biết từ khoảnh khắc này, nàng đã tìm thấy kẻ có thể cùng nàng nhuộm đỏ cả giang sơn.

Hai kẻ mang danh "phản diện" đứng giữa vườn hoa rực rỡ, nhưng xung quanh họ như có một luồng hắc khí bao phủ. Họ không nói về tình cảm, họ chỉ bàn về sự trao đổi. Lạc Vân cần quyền lực để bảo vệ bản thân và trả thù, còn Thẩm Vô Kỵ cần một người ở bên trong hậu cung để nội ứng ngoại hợp. Một bản khế ước ngầm bằng máu và tham vọng đã chính thức được ký kết giữa tiếng gió xào xạc của hoàng cung, báo hiệu những ngày sóng gió sắp đổ ập xuống đầu những kẻ còn đang ngủ quên trong sủng ái và hư vinh.