MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Không Có Bạch Liên HoaChương 10

Hậu Cung Không Có Bạch Liên Hoa

Chương 10

653 từ · ~4 phút đọc

Sau những màn đối đầu trực diện từ hồ Thái Dịch đến điện Thái Hòa, hình bóng của Tô Lạc Vân bắt đầu ám ảnh tâm trí Tiêu Dực một cách kỳ lạ. Hắn vốn dĩ chán ghét vẻ mặt phục tùng, nhu nhược của nàng trước đây, nhưng sự lạnh lùng, sắc sảo và cả sự tàn nhẫn mà nàng trưng ra lúc này lại khơi dậy bản năng chinh phục của một vị vua. Đứng trước một Thẩm Thanh Thu lúc nào cũng khóc lóc u sầu vì bị cắt bổng lộc, Tiêu Dực bỗng cảm thấy tẻ nhạt. Hắn khao khát muốn nhìn thấy đôi mắt rực lửa và nụ cười ngạo nghễ của Lạc Vân dưới ánh đèn dầu.

Buổi tối hôm ấy, tại kính sự phòng, Tiêu Dực nhìn lướt qua khay thẻ bài của các phi tần. Ngón tay hắn dừng lại rất lâu trên chiếc thẻ bài mang tên Hoàng hậu, rồi dứt khoát lật ngược nó lại. Đây là lần đầu tiên sau hơn một năm hắn chủ động lật thẻ bài của nàng. Đám thái giám hớt hải chạy đi chuẩn bị, tin tức Hoàng đế sắp ngự giá đến Trường Ninh cung nhanh chóng lan truyền khắp hậu cung, khiến bao kẻ ghen tị đỏ mắt.

Thế nhưng, khi kiệu rồng của Tiêu Dực dừng lại trước cổng Trường Ninh cung, một cảnh tượng không tưởng hiện ra trước mắt hắn. Cánh cổng chính đóng chặt, không có lấy một cung nữ đứng đón tiếp. Ngay giữa cổng lớn treo một tấm bảng gỗ thông báo với dòng chữ mực đen rồng bay phượng múa: "Cung đang sửa chữa, miễn tiếp khách".

Tiêu Dực sững sờ, cơn giận dữ pha lẫn sự kinh ngạc khiến hắn suýt chút nữa ngã khỏi kiệu. Hắn là hoàng đế của một nước, là chủ nhân của toàn bộ tử cấm thành, vậy mà lại bị chính vợ mình từ chối tiếp đón bằng một lý do nực cười như thế. Hắn bước xuống kiệu, định đẩy cửa xông vào thì một thái giám già bước ra, quỳ mọp dưới chân hắn, run rẩy bẩm báo rằng Hoàng hậu thực sự đang cho dỡ bỏ những cột trụ mục nát và thay nền gạch mới để tiết kiệm chi phí sưởi ấm cho mùa đông, bên trong bụi bặm mù mịt, không thể tiếp đón long giá.

Lạc Vân đứng sau cánh cửa khép hờ, nghe thấy tiếng quát tháo của Tiêu Dực bên ngoài nhưng gương mặt không chút biến sắc. Nàng biết hắn không phải vì yêu mà đến, hắn đến vì sự hiếu thắng và tò mò. Nếu nàng mở cửa đón hắn vào, nàng sẽ lại rơi vào cái vòng xoáy tranh sủng tầm thường. Nàng muốn hắn hiểu rằng, Trường Ninh cung không còn là nơi hắn có thể thích thì đến, chán thì đi. Nàng treo biển sửa cung, nhưng thực chất là đang sửa lại chính vị thế của mình trong lòng hắn: từ một kẻ bị động trở thành người nắm quyền quyết định.

Tiêu Dực đứng lặng người trước tấm biển gỗ một hồi lâu. Hắn nhìn lên bức tường cao ngất của Trường Ninh cung, cảm giác như giữa hắn và Lạc Vân giờ đây không chỉ là một cánh cổng gỗ, mà là một vực thẳm sâu hoắm do chính tay hắn đào ra trong quá khứ. Hắn phất tay ra lệnh quay về điện Dưỡng Tâm, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác chưa từng có: sự khao khát mãnh liệt muốn phá tan lớp vỏ bọc băng giá ấy của nàng. Đêm đó, vị hoàng đế vốn nắm mọi quyền sinh sát trong tay lần đầu tiên nếm trải cảm giác bị bỏ rơi, còn Lạc Vân thì thản nhiên ngủ một giấc thật sâu, chuẩn bị cho những bước đi táo bạo hơn ở ngoài cung.