Tin tức về cuốn sổ sách tham ô khiến Tiêu Dực bàng hoàng, nhưng kẻ đứng ngồi không yên nhất lúc này lại là Thái hậu. Bà ta vốn là chỗ dựa vững chắc nhất của Thẩm Thanh Thu, cũng là người ngầm cho phép Thẩm gia bành trướng quyền lực để giữ vững cán cân trong triều. Ngay khi nhận thấy con dâu không còn là quân cờ dễ điều khiển, Thái hậu lập tức hạ chỉ triệu Tô Lạc Vân đến Từ Ninh cung với ý đồ dùng uy quyền mẫu nghi để chấn chỉnh "gia phong".
Từ Ninh cung khói hương nghi ngút, không gian tĩnh mịch đầy áp lực. Thái hậu ngồi trên cao, gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc lẹm, bên cạnh là Thẩm Thanh Thu đang sụt sùi lau nước mắt. Vừa thấy Lạc Vân bước vào, Thái hậu đã đập mạnh quyền trượng xuống sàn, mắng nhiếc nàng vì tội bất kính, cắt xén chi tiêu làm loạn hậu cung, khiến hoàng gia mất mặt. Bà ta còn dùng đạo hiếu để ép Lạc Vân phải giao ra toàn quyền quản lý lục cung, quay về Trường Ninh cung tụng kinh hối lỗi.
Lạc Vân không hề run sợ, nàng chậm rãi quỳ xuống hành lễ, nhưng lưng vẫn thẳng tắp như một nhành trúc giữa bão tố. Nàng không tranh cãi về việc đúng sai, mà bất ngờ dập đầu ba cái thật kêu, giọng nói nghẹn ngào nhưng vang rõ khắp gian điện. Nàng thưa rằng mình làm tất cả là vì lo lắng cho sức khỏe và phúc đức của Thái hậu. Nàng viện dẫn rằng kiếp nạn hạn hán, thiên tai chính là lời cảnh báo của trời cao đối với sự xa hoa quá độ của hoàng tộc. Nàng nói, nếu để bách tính oán than thấu trời, thì người đầu tiên chịu tổn hao công đức chính là Thái hậu – người đứng đầu hậu cung.
Thái hậu sững sờ, định mở miệng mắng tiếp thì Lạc Vân đã nhanh hơn một bước. Nàng lấy ra một bản danh sách những món lễ vật xa xỉ mà các quan viên gửi vào Từ Ninh cung trong tháng qua, rồi thản nhiên đề nghị Thái hậu nên đem toàn bộ số châu báu đó ra làm lễ vật cúng tế, lập đàn cầu mưa cho dân chúng. Nàng dùng lời lẽ vô cùng khẩn thiết, ca ngợi tấm lòng từ bi của Thái hậu, khẳng định rằng chỉ có sự hy sinh của bà mới có thể giúp Tiêu Dực giữ vững long ngai.
Bằng cách đưa Thái hậu lên vị trí "thánh nhân", Lạc Vân đã đẩy bà ta vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu Thái hậu từ chối, bà ta sẽ bị coi là kẻ ích kỷ, coi trọng vật chất hơn vận mệnh quốc gia và mạng sống của con trai mình. Nếu đồng ý, bà ta sẽ mất đi toàn bộ số tài sản tích cóp bấy lâu. Thẩm Thanh Thu định lên tiếng can ngăn, liền bị Lạc Vân nhìn thẳng bằng ánh mắt lạnh lẽo, hỏi rằng liệu Thẩm phi có muốn ngăn cản Thái hậu tích đức cho hoàng gia hay không.
Trận đối đầu kết thúc khi Thái hậu phải nghiến răng tuyên bố sẽ tự nguyện cắt giảm một nửa chi phí ở Từ Ninh cung và mang trang sức đi làm từ thiện để làm gương. Lạc Vân rời khỏi Từ Ninh cung với nụ cười nhạt trên môi. Nàng không còn là đứa con dâu cam chịu, luôn cúi đầu trước những lời mắng nhiếc vô lý. Nàng đã dùng chính chiếc gông xiềng mang tên "đạo hiếu" để khóa chặt tay chân của người đàn bà quyền lực nhất hậu cung, khiến bà ta dù uất hận đến tận xương tủy nhưng vẫn phải mỉm cười khen ngợi nàng trước mặt thiên hạ.