Cơn thịnh nộ của Tiêu Dực bùng phát ngay khi hắn bước chân vào ngưỡng cửa Trường Ninh cung. Hắn không để thái giám truyền báo, một tay gạt phăng chiếc bình gốm quý giá đặt bên lối đi, tiếng sứ vỡ vụn như tiếng lòng kiên nhẫn cuối cùng của hắn dành cho vị Hoàng hậu này. Tiêu Dực gầm lên, hỏi Lạc Vân có phải đã điên rồi không khi dám làm nhục Hiền phi và cắt đứt mọi nguồn sống của phi tần lục cung, khiến cả triều đình đang xôn xao vì sự oán thán của các gia tộc công thần.
Lạc Vân vẫn ngồi tĩnh lặng sau chiếc bàn gỗ đàn hương, trên tay cầm một chiếc bút lông, chậm rãi vạch thêm một nét mực đỏ vào sấp tấu chương. Nàng không đứng dậy hành lễ, cũng không hề run rẩy trước sự hung bạo của vị thiên tử. Khi Tiêu Dực tiến lại gần, định giật lấy xấp giấy tờ trên bàn, Lạc Vân mới thong thả ngước mắt lên, ánh nhìn bình thản đến mức khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng. Nàng khẽ đẩy một cuốn sổ có bìa màu xanh đậm về phía hắn, nói rằng thay vì trách mắng nàng vì vài đồng bổng lộc nhỏ nhặt, Hoàng đế nên xem qua số vàng bạc đang chảy ra khỏi quốc khố một cách vô tội vạ.
Tiêu Dực cau mày cầm lấy cuốn sổ, ban đầu hắn chỉ định liếc qua để tìm cớ trách phạt, nhưng càng lật về phía sau, sắc mặt hắn càng trở nên xám xịt. Đó không phải là sổ sách chi tiêu của hậu cung, mà là bản thống kê chi tiết các khoản thuế từ các tỉnh miền Nam bị thất thoát, đi kèm với đó là danh sách các hiệu buôn, điền trang bí mật vừa được thành lập trong hai năm qua. Điều chấn động nhất là tất cả các đầu mối đó đều dẫn về một cái tên: Thẩm Thừa tướng – phụ thân của Thẩm Thanh Thu.
Lạc Vân đứng dậy, thong thả đi vòng qua bàn, thanh âm của nàng nhẹ tênh nhưng nặng tựa ngàn cân. Nàng chỉ ra rằng trong khi Thẩm Thanh Thu đóng vai một phi tần giản dị, thanh cao, thì gia đình ả lại đang dùng quyền lực của "ngoại thích" để tham ô tiền cứu trợ lũ lụt, biến ngân khố thành của riêng. Nàng hỏi Tiêu Dực rằng việc nàng cắt giảm bổng lộc trong cung để bù đắp vào chỗ trống ấy là sai, hay việc hắn dung túng cho kẻ phản quốc núp bóng ái phi là đúng.
Tiêu Dực nắm chặt cuốn sổ đến mức ngón tay trắng bệch, khớp xương kêu răng rắc. Hắn là một vị vua đa nghi, và sự đa nghi ấy giờ đây đã chuyển hướng từ Lạc Vân sang gia tộc họ Thẩm. Hắn nhìn người vợ mà hắn từng coi là bù nhìn, nhận ra nàng đã âm thầm xây dựng một mạng lưới tình báo đáng sợ để nắm giữ những bí mật động trời này. Lạc Vân không cần tranh giành tình yêu của hắn, nàng dùng chính sự tồn vong của ngai vàng để ép hắn phải đứng về phía nàng.
Trước những bằng chứng thép về việc tham ô và lũng đoạn triều chính của Thẩm gia, cơn giận của Tiêu Dực dành cho Lạc Vân hoàn toàn bị dập tắt, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự sụp đổ của quyền lực. Hắn nhìn Lạc Vân với ánh mắt phức tạp, nửa căm ghét, nửa kiêng dè. Lạc Vân khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý, nhắc nhở hắn rằng cuốn sổ này chỉ mới là phần nổi của tảng băng chìm. Nàng quay lưng đi, để mặc vị Hoàng đế đứng ngẩn ngơ giữa đống đổ nát của chiếc bình gốm, biết rõ rằng từ nay về sau, Thẩm Thanh Thu không còn là "người trong lòng" của hắn nữa, mà đã trở thành một quân bài đầy rủi ro.