MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Không Có Bạch Liên HoaChương 7

Hậu Cung Không Có Bạch Liên Hoa

Chương 7

660 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm đại yến, uy danh của Tô Lạc Vân như ngọn lửa gặp gió, lan khắp ngõ ngách của tử cấm thành. Nàng không đợi Tiêu Dực kịp phản ứng hay Thẩm Thanh Thu kịp hồi sức, ngay sáng hôm sau đã cho triệu tập toàn bộ phi tần của lục cung đến điện Trường Ninh. Trong bộ thường phục giản dị nhưng quyền uy, Lạc Vân ngồi trên ghế phượng, trên bàn là chồng sổ sách dày cộp được chuyển đến từ Phủ Nội Vụ.

Dưới sảnh, các phi tần xì xào bàn tán, kẻ dặm phấn quá dày, người đeo trang sức trĩu cả vành tai, ai nấy đều mang tâm thế đến để xem vị Hoàng hậu vừa mới hết cấm túc này định giở trò gì. Lạc Vân không vội lên tiếng, nàng thong thả lật từng trang giấy, tiếng giấy sột soạt trong không gian yên tĩnh khiến những tiếng xì xào dần tắt lịm. Nàng ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm dừng lại nơi Hiền phi – kẻ vốn cậy thế gia tộc, luôn dùng tiền bạc để mua chuộc lòng người và lũng đoạn chi tiêu trong cung.

Lạc Vân bắt đầu bằng một giọng nói đều đều nhưng chứa đựng áp lực nghìn cân. Nàng chỉ đích danh từng khoản chi vô lý: từ loại hương liệu quý hiếm vận chuyển từ Tây Vực của Hiền phi cho đến những kiện lụa thượng hạng mà các tiểu tiệp dư dùng để may rèm cửa chỉ vì muốn "đổi phong thủy". Nàng tuyên bố, bắt đầu từ tháng này, toàn bộ bổng lộc của hậu cung sẽ bị cắt giảm một nửa. Những khoản chi ngoài định mức cho phấn son, lụa là hay trang trí cung điện đều phải có chữ ký phê duyệt trực tiếp của nàng.

Hiền phi không kìm được, đứng bật dậy định dùng lễ nghi để phản kháng, cho rằng Hoàng hậu đang làm nhục thể diện của các phi tần vốn là thiên kim tiểu thư. Lạc Vân không giận, nàng chỉ nhẹ nhàng nhắc lại lời của Tiêu Dực trong đêm đại yến về việc "đồng lòng cùng quốc gia vượt qua hạn hán". Nàng nhấn mạnh rằng, kẻ nào muốn giữ "thể diện" cá nhân mà bỏ mặc bách tính, chính là đang bôi tro trát trấu vào mặt Hoàng đế. Câu nói này như một cái tát trời giáng, khiến Hiền phi cứng họng, chỉ biết ấm ức ngồi xuống, gương mặt đỏ bừng vì nhục nhã.

Không dừng lại ở việc cắt giảm, Lạc Vân còn ra lệnh tịch thu lại những vật phẩm vượt quá phẩm cấp mà các phi tần đã dùng thủ đoạn để có được từ Phủ Nội Vụ. Những món đồ trang sức xa xỉ, những chậu hoa quý hiếm vốn không thuộc về thân phận của bọn họ đều bị thái giám của Trường Ninh cung mang đi ngay lập tức. Cả hậu cung chìm trong tiếng than vãn ngầm, nhưng không ai dám ho một tiếng, vì Lạc Vân lúc này nắm trong tay cái thớt mang tên "đại nghĩa".

Khi đám phi tần lủi thủi ra về với đôi tay trống không và tâm thế bàng hoàng, Lạc Vân đứng dậy đi về phía sau bình phong. Nàng biết, việc cắt đứt bổng lộc chỉ là bước đầu để cô lập bọn họ khỏi các thế lực bên ngoài cung. Không có tiền, họ không thể mua chuộc cung nhân; không có sự hào nhoáng, họ mất đi công cụ để quyến rũ Hoàng đế. Lạc Vân đứng nhìn ra cửa điện, đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm. Nàng đang biến hậu cung thành một chiếc lồng sắt mà ở đó, nàng mới là người nắm giữ chìa khóa của sự sinh tồn. Những kẻ từng sỉ nhục nàng kiếp trước, giờ đây sẽ phải học cách sống dựa vào hơi thở và sắc mặt của nàng.