MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một NgườiChương 10: Hợi làm "Thám tử mỡ hành" – Ai đã hãm hại vòng eo của Chúa Bà?

Hậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một Người

Chương 10: Hợi làm "Thám tử mỡ hành" – Ai đã hãm hại vòng eo của Chúa Bà?

1,359 từ · ~7 phút đọc

Hậu cung vốn là nơi những bí mật được chôn giấu kỹ hơn cả vàng bạc trong ngân khố, nhưng có một thứ mà dù có dùng trăm phương ngàn kế cũng không thể che đậy được: đó chính là vòng eo. Sáng sớm hôm ấy, một bầu không khí u ám bao trùm lên điện Kính Thiên. Trịnh Quý Phi – người thường ngày vẫn tự hào với dáng đi uyển chuyển như liễu rủ trước gió – đang đứng trước gương đồng với vẻ mặt kinh hoàng. Chiếc áo dài lụa đào mà bà yêu thích nhất, vốn dĩ mặc vào luôn dư ra cả tấc vải ở thắt lưng, thì nay lại bó rít lấy cơ thể, khiến bà mỗi lần hít thở là một lần nghe tiếng chỉ thêu kêu "tách tách" đầy đe dọa.

"Không thể nào! Ta đã nhịn ăn đến mức nhìn thấy con chim sẻ bay qua cũng tưởng tượng ra đĩa chim quay, tại sao cái eo của ta lại phản chủ thế này?" Chúa Bà rên rỉ, bàn tay đeo nhẫn ngọc bóp chặt lấy lớp mỡ mới nhú nơi vòng hai.

Ngay lập tức, một cuộc "đại thanh trừng" ẩm thực được thiết lập. Lê Thị Hợi, nàng tú nữ chuyên trị việc bếp núc nhưng lại có tư duy nhạy bén về định lượng dinh dưỡng, bị lôi xềnh xệch từ Thượng Nghiện lên để "chẩn bệnh" cho cái eo của người quyền lực nhất. Đi cạnh cô là Trần Trọng, anh lính thị vệ hôm nay mặt mày nghiêm trọng lạ thường, tay lăm lăm đốc kiếm như thể sắp đi bắt kẻ trộm eo.

"Hợi, ngươi nhìn cho kỹ," Chúa Bà chỉ vào bát canh thanh đạm chỉ có vài cọng rau cải và vài lát đậu phụ trắng nhởn trên bàn. "Ta ăn uống như tu hành, mỗi ngày chỉ nhấp vài ngụm nước trà sâm và bát canh không một giọt mỡ này. Vậy mà chỉ sau bảy ngày, ta đã tăng tới ba cân thịt! Có phải kẻ nào đã dùng tà thuật yểm bùa vào người ta không?"

Hợi không vội trả lời. Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng, khứu giác nhạy bén của cô bắt đầu hoạt động với công suất tối đa. Trong mùi hương trầm vương vất, Hợi ngửi thấy một mùi vị vô cùng lạc quẻ. Nó không phải mùi phấn nụ, cũng không phải mùi hoa nhài, mà là mùi thơm ngậy, đặc trưng của... mỡ lợn rán già lửa.

Hợi tiến lại gần bát canh thanh đạm của Chúa Bà. Cô cầm chiếc thìa bạc lên, múc một muỗng nước dùng trong vắt, đưa lên sát mắt soi dưới ánh nắng ban mai.

"Bẩm Chúa Bà, nước dùng này tuy trong nhưng lại có những gợn li ti rất lạ," Hợi trầm ngâm. Cô khẽ nếm một giọt nhỏ ở đầu lưỡi. Đôi mắt tròn xoe của cô lập tức lóe sáng: "Đây không phải nước lã đun rau. Đây là nước cốt tủy xương được cô đặc, rồi lọc qua mười lớp vải màn để giữ độ trong, nhưng hàm lượng mỡ hành thì... ôi thôi, đậm đà vô cùng!"

Chúa Bà đập bàn đứng phắt dậy: "Cái gì? Bếp trưởng lão Quàng chẳng phải đã thề thốt là chỉ dùng rau sạch và nước suối sao?"

Lúc này, Trần Trọng từ bên cạnh hắng giọng, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày có chút biến chuyển: "Bẩm Quý Phi, đêm qua khi trực ở hành lang phía Tây, thần có thấy một tiểu thái giám của cung Ngô Thục Phi lén lút ghé qua Thượng Nghiện. Hắn cầm theo một chiếc hũ nhỏ, lúc ấy thần chỉ tưởng là hắn đi xin lửa, nhưng giờ nghĩ lại, dáng vẻ của hắn cực kỳ khả nghi."

Hợi gật đầu, ra hiệu cho Trọng đi cùng mình xuống Thượng Nghiện. Tại gian bếp chính, lão đầu bếp Quàng đang ngủ gật bên cạnh đống củi khô. Hợi lẳng lặng tiến đến chỗ nồi nước dùng đang sôi sùng sục dành cho bữa trưa của các phi tần. Cô lật nắp một chiếc hũ gốm nằm khuất sau đống hành khô.

Bên trong là một loại mỡ lợn tinh khiết nhất, được trộn lẫn với hành phi vàng rộm và một chút muối tinh. Điều đặc biệt là loại mỡ này đã được khử mùi rất khéo, chỉ khi đun nóng lên mới tỏa hương.

"Bắt được quả tang rồi!" Hợi reo lên. "Đây chính là 'vũ khí' hãm hại nhan sắc của Chúa Bà. Cứ mỗi lần múc canh, kẻ thủ ác sẽ lén cho một thìa mỡ này xuống đáy bát trước, sau đó mới đổ nước canh rau trong vắt lên trên. Chúa Bà cứ ngỡ mình đang ăn thanh đạm, nhưng thực chất là đang 'nạp' vào người toàn những tinh hoa của mỡ lợn màng."

Hóa ra, Ngô Thục Phi – bà Phi Hai giỏi chữ nghĩa – đã dùng chính sự am hiểu về tâm lý "sợ béo" của đối thủ để bày trò. Bà biết Chúa Bà sẽ soi xét kỹ bề mặt bát canh, nên đã yêu cầu bếp trưởng (dưới sự đe dọa về việc soi lỗi chính tả trong sổ sách chi tiêu của lão) phải bỏ thêm mỡ lợn đã khử mùi xuống dưới đáy bát. Một chiêu "dương đông kích tây" đầy hiểm độc nhắm thẳng vào sự tự tin của Trịnh Quý Phi.

Khi sự thật được phơi bày, điện Kính Thiên vang lên tiếng quát tháo của Chúa Bà. Ngô Thục Phi bị gọi đến "đàm đạo", nhưng với bản tính thâm sâu, bà chỉ thong thả phe phẩy quạt lông vũ, mỉm cười: "Chị nói thế oan cho em quá. Em chỉ sợ chị nhịn ăn quá đà, da dẻ xanh xao thì Nhà vua lại quở trách chúng em không biết chăm sóc chị. Thêm chút mỡ hành là để chị có sức mà... đi dạo hồ Lục Thủy ban đêm chứ ạ?"

Câu nói khích bác về vụ "hồn ma trắng bệch" đêm nọ khiến Chúa Bà cứng họng, mặt đỏ bừng vì vừa giận vừa thẹn. Hợi đứng giữa hai người phụ nữ quyền lực, cảm thấy cái bụng mình cũng bắt đầu biểu tình vì nãy giờ chỉ lo đi phá án mà chưa kịp ăn sáng.

"Anh Trọng này," Hợi thì thầm vào tai gã thị vệ đang đứng nghiêm như phỗng bên cạnh. "Sau vụ này, tôi đồ rằng bát canh của chúng ta ở bếp cũng sẽ bị cắt giảm mỡ hành đấy. Hai bà ấy mà chiến tranh lạnh, thì người khổ nhất là cái dạ dày của tôi thôi."

Trọng nhìn Hợi, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn: "Đừng lo, nếu Thượng Nghiện không có mỡ hành, tối nay ta sẽ trèo tường ra chợ kinh kỳ mua cho ngươi một đôi đùi gà quay thật ngậy. Coi như là... trả công ngươi đã cứu ta khỏi vụ 'vết máu' trầu không kia."

Hợi cười híp mắt, cảm thấy anh chàng thị vệ này bắt đầu "được việc" dần đều. Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì từ phía cổng cung, một cung nữ hớt hải chạy vào, tay cầm một phong thư nạm vàng: "Có thư mời của Ngô Thục Phi! Bà ấy mời Chúa Bà và toàn bộ tú nữ Thượng Nghiện tham dự hội thơ đêm rằm, kèm theo một lưu ý đặc biệt: Ai viết sai một dấu hỏi hoặc dấu ngã, sẽ bị phạt... nhịn cơm ba ngày!"

Hợi rùng mình, miếng bánh bao trong mơ bỗng nhiên đắng chát. Cô nhìn xuống đôi tay vốn chỉ quen cầm dao chặt thịt và thìa nếm canh của mình, rồi nhìn sang bà Phi Hai đang cười đắc thắng phía xa. Trận chiến tiếp theo này, xem ra "mỡ hành" của cô không thể giải quyết bằng khứu giác được nữa rồi.

Liệu Hợi sẽ làm thế nào để vượt qua "ải chữ nghĩa" của bà Phi Hai, và Trần Trọng sẽ giúp gì được cho cô khi bản thân anh ngay cả tên mình cũng đôi khi viết nhầm thành... 'Trần Trổng'?