Hoàng cung Thăng Long vào những ngày sương muối không chỉ lạnh buốt xương tủy mà còn đặc quánh bởi những lời đồn thổi. Khi tiếng kẻng báo canh ba vừa dứt, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía dãy hành lang dẫn tới tẩm cung của Ngô Thục Phi, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Chỉ trong chớp mắt, ngọn đuốc của đội tuần tra rực sáng khắp các lối đi, rọi vào những vệt đỏ tươi lốm đốm trên nền gạch hoa chanh, kéo dài một vệt dài rợn người như một con rắn lửa đang trườn bò vào bóng tối.
"Có án mạng! Có máu! Máu đỏ tươi trên sàn gạch!"
Đám cung nữ túm tụm lại một góc, mặt cắt không còn giọt máu. Trần Trọng, trong bộ giáp thị vệ nặng nề, lách qua đám đông với vẻ mặt nghiêm nghị nhất có thể. Nhưng nếu ai nhìn xuống đôi ủng của anh, sẽ thấy gấu quần đang rung lên bần bật. Trọng nắm chặt đốc kiếm, mắt trợn trừng nhìn vệt đỏ loang lổ. Trong đầu anh, một kịch bản kinh dị về "Oan hồn đòi mạng" hay "Quỷ hút máu đêm sương" đang được soạn thảo với tốc độ ánh sáng.
"Tránh... tránh ra! Để đội thị vệ kiểm tra!" Trọng hô to, giọng hơi run nhưng vẫn đủ uy lực. Anh tiến lại gần vệt đỏ, nhưng khi còn cách chừng ba bước, anh khựng lại, chân trái định bước tiếp thì chân phải đã kịp thời... thoái lui.
Đúng lúc cái đầu gối của Trọng sắp khuỵu xuống vì nỗi sợ tâm linh đại phát, một bóng hình tròn trịa, lạch bạch như vịt bầu len qua đám đông. Lê Thị Hợi, tay vẫn còn cầm dở cái bánh bao nguội ngắt, thản nhiên bước tới trước mặt vị thị vệ đang "đứng hình".
"Quan anh Trọng, anh đứng đây làm thơ hay là định nhảy dây qua vệt máu thế?" Hợi hỏi, miệng vẫn nhai nhóp nhép.
"Hợi... đừng có lại gần!" Trọng thào phào, tay túm lấy vạt áo cô kéo lại. "Đây là máu... là oán khí tích tụ... là..."
Hợi không thèm trả lời. Cô gạt tay Trọng ra, quỳ rạp xuống sàn gạch trước sự bàng hoàng của hàng chục con mắt. Cô đưa ngón tay quệt một chút chất lỏng đỏ thẫm ấy, đưa lên mũi hít hà một hơi thật sâu. Đám đông xung quanh đồng loạt nín thở. Trọng thì nhắm tịt mắt, lầm bầm: "Xong rồi, con bé này bị ma nhập rồi, nó định nếm máu người chết..."
Và đúng như Trọng dự đoán, Hợi đưa ngón tay ấy vào miệng, thong thả... nếm thử.
"Chậc..." Hợi chép miệng, gương mặt tròn trịa bỗng hiện lên vẻ thất vọng tràn trề. "Hơi nhạt. Chắc là thiếu vôi, mà cau này cũng hơi già rồi."
"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Trọng hé một mắt ra, ngơ ngác hỏi.
Hợi đứng dậy, phủi phủi tà áo dính đầy bụi, rồi chỉ tay vào vệt đỏ trên sàn: "Máu me gì cái thứ này. Đây là nước trầu! Mà lại là loại nước trầu của người già bị sún răng, nhai không kỹ nên nước mới loãng và lốm đốm thế này. Các người nhìn xem, bên cạnh vệt đỏ còn có cả bã cau nát vụn đây này."
Đám cung nữ xì xào, một vài người bạo dạn tiến lại gần nhìn kỹ. Đúng thật, giữa những vệt đỏ thẫm là những sợi xơ cau nhỏ xíu, hoàn toàn không có mùi tanh nồng của máu mà chỉ có mùi nồng nồng, chát chát đặc trưng của trầu thuốc.
"Nhưng... nước trầu ở đâu ra mà chảy dài từ Thượng Nghiện tới tận đây?" Một thái giám lên tiếng hỏi.
Hợi nheo mắt, tư duy nhạy bén của cô bắt đầu chắp vá các mảnh dữ liệu. Cô nhớ lại ban chiều, bà vú già tên Đượm – người chuyên lo việc giặt giũ và quét dọn quanh bếp – có than thở về việc cái răng khểnh duy nhất còn sót lại của bà bị lung lay. Bà Đượm vốn nghiện trầu nặng, lúc nào mồm cũng đỏ quạch như bôi son đại lộc.
"Đi! Theo tôi!" Hợi vẫy tay, dẫn đầu đoàn người chạy ngược về phía cuối hành lang.
Đến góc rẽ khuất gần giếng cổ, họ thấy bà vú Đượm đang ngồi bệt dưới đất, tay ôm miệng, vẻ mặt đau khổ tột cùng. Cạnh bà là một cái bát sành bị vỡ, nước trầu đỏ lòm lênh láng khắp nơi. Bà vú mếu máo: "Lạy các quan, tôi... tôi đang bê bát nước trầu vừa ngoáy xong, định đi tìm chỗ nhổ cái răng rụng, ai dè vấp phải con mèo đen của bà Phi Hai nên ngã oạch ra đây. Tôi sợ quá, cứ thế ôm miệng chạy đi tìm thái y mà quên mất cái bát bị vỡ nó chảy dọc đường..."
Cả đám đông thở phào nhẹ nhõm, rồi đồng loạt quay sang nhìn Trần Trọng. Anh chàng thị vệ lúc này mặt đã chuyển từ trắng sang đỏ gấc, vội vàng tra kiếm vào bao, hắng giọng thật to để lấy lại uy phong: "Hừ! Ta... ta đã nghi ngờ ngay từ đầu rồi. Ta đứng đây là để giữ hiện trường, chờ tú nữ Hợi đến kiểm chứng bằng 'vị giác' chuyên môn thôi! Mọi người giải tán, giải tán ngay!"
Khi đám đông tản đi, chỉ còn lại Hợi và Trọng dưới ánh trăng mờ. Hợi nhìn bộ dạng "thùng rỗng kêu to" của Trọng mà không nhịn được cười. Cô bẻ nốt nửa cái bánh bao đưa cho anh: "Nè, ăn đi cho đỡ run tay. Lần sau thấy 'máu' thì cứ gọi tôi nhé, để tôi nếm xem là máu lợn hay máu người, hay là nước mắm nhĩ."
Trọng nhận miếng bánh bao, vừa nhai vừa lầm bầm: "Ngươi đúng là đồ gan lợn. Cái gì cũng dám cho vào mồm."
"Sống ở cung này, cái gì không biết thì cứ nếm thử là ra hết," Hợi nháy mắt. "Nhưng mà, anh Trọng này, anh có thấy lạ không? Bà vú Đượm ngã ở góc này, nhưng tại sao nước trầu lại kéo dài thành vệt thẳng tắp như có người cố ý bôi ra thế kia?"
Trọng khựng lại, miếng bánh bao mắc kẹt giữa cổ họng: "Ngươi nói thế là ý gì?"
Hợi không trả lời ngay. Cô quay lại nhìn vệt đỏ đã bắt đầu khô trên sàn gạch. Với khứu giác nhạy bén, cô nhận thấy ngoài mùi trầu chát, còn có một mùi hương rất nhẹ, rất thanh thoát vương lại. Đó là mùi mực tàu thượng hạng – loại mực mà chỉ có những người giỏi chữ nghĩa, hay thích soi lỗi người khác mới thường xuyên sử dụng.
Cô nhìn về phía tẩm cung của Ngô Thục Phi, nơi một bóng đèn dầu vẫn đang cháy sáng giữa đêm khuya. Phải chăng, vụ án "vết máu" này không đơn thuần là một tai nạn của bà vú già sún răng?
"Dường như có kẻ đang muốn mượn bát nước trầu này để viết nên một kịch bản khác," Hợi lẩm bẩm, đôi mắt tròn xoe chợt lóe lên một tia sáng thông tuệ. Cô nhận ra rằng, trong cuộc chiến giữa Chúa Bà và bà Phi Hai, ngay cả một miếng trầu cay cũng có thể trở thành quân cờ sắc lẹm trên bàn cờ hậu cung đầy rẫy cạm bẫy.
Bỗng nhiên, từ phía phòng nghỉ của các phi tần, tiếng bước chân vội vã của một thái giám truyền tin vang lên, phá vỡ bầu không khí suy tư của Hợi: "Có lệnh của Chúa Bà! Sáng mai tất cả tú nữ Thượng Nghiện phải có mặt tại điện Kính Thiên. Chúa Bà bị sụt cân, vòng eo bị 'hãm hại', cần người tìm ra nguyên nhân ngay lập tức!"
Hợi nhìn Trọng, Trọng nhìn Hợi. Cả hai đều hiểu rằng, sau vụ án nước trầu này, một trận "cuồng phong mỡ hành" sắp sửa ập xuống đầu họ, và lần này đối thủ không phải là những bóng ma ảo ảnh, mà là một âm mưu "vỗ béo" đầy mưu mô đang nhắm thẳng vào nhan sắc của người quyền lực nhất hậu cung.
Trong bóng tối của hành lang, tiếng quạt lông vũ của bà Phi Hai khẽ phẩy lên một nhịp, kèm theo một tiếng cười nhạt nhẽo vọng vào hư không...