MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một NgườiChương 8: Khi Trọng nhảy tót lên vai Hợi vì một con mèo đen

Hậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một Người

Chương 8: Khi Trọng nhảy tót lên vai Hợi vì một con mèo đen

1,494 từ · ~8 phút đọc

Sau cái đêm "bắt ma" kinh điển bên hồ Lục Thủy, danh tiếng của Lê Thị Hợi trong mắt Trần Trọng đã được nâng lên một tầm cao mới. Nếu trước kia hắn nhìn cô như một tú nữ hậu đậu, ham ăn đến mức mặc không vừa đồng phục, thì giờ đây, Hợi chính là "ngọn hải đăng" soi sáng cuộc đời đầy rẫy nỗi sợ tâm linh của hắn. Trọng bắt đầu có thói quen lạ: hễ đến ca trực đêm là hắn lại lén lút rẽ qua phía cửa sau của Thượng Nghiện, không phải để kiểm tra an ninh, mà để chờ "bùa hộ mệnh" của mình tan làm.

Trời đêm nay lại chuyển vần, mây đen kéo đến che lấp cả vầng trăng khuyết, khiến không gian trong nội cung đặc quánh một màu đen như mực tàu của bà Phi Hai. Hợi vừa hoàn thành xong đống bát đĩa bám đầy mỡ heo, tay chân vẫn còn thoang thoảng mùi nước rửa bát chiết xuất từ bồ kết và vỏ bưởi. Cô bước ra khỏi bếp, vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán xem sáng mai ông đầu bếp Quàng sẽ làm món gì cho bữa điểm tâm.

"Lão Quàng hôm nay mua hơi nhiều nếp cái hoa vàng, chắc là đồ xôi gấc rồi. Xôi gấc mà ăn với giò lụa thì... ôi thôi, béo ngậy cả tâm hồn," Hợi xoa xoa cái bụng tròn trịa, đôi mắt híp lại vì viễn cảnh ẩm thực tươi sáng.

Đang mải mê suy tưởng, một bóng đen cao lớn bất ngờ từ sau cột đá nhảy ra, khiến Hợi giật thót mình suýt nữa là tung một chưởng "mỡ hành" vào đối phương.

"Hợi... là ta đây, Trọng đây!" Giọng nói trầm thấp nhưng run rẩy đặc trưng vang lên.

Trọng đứng đó, tay nắm chặt đốc kiếm, bộ giáp sắt va vào nhau kêu lanh lảnh. Dưới ánh sáng le lói từ chiếc đèn lồng của Hợi, khuôn mặt điển trai vốn lạnh như tiền của hắn giờ đây trông méo mó một cách thảm hại.

"Anh Trọng? Giờ này anh không đi gác cổng chính, lại mò ra đây làm gì?" Hợi chống nạnh, thở dài ngán ngẩm.

"Hợi à, ta nghe nói... khu vực này dạo này có tiếng khóc của trẻ con," Trọng thào phào, tiến lại sát bên Hợi đến mức cô ngửi thấy cả mùi mồ hôi lạnh của hắn. "Ngươi biết đấy, tiếng khóc đêm ở Thăng Long này thường không phải là người đâu. Ngươi có đèn, lại có... vía nặng, cho ta đi cùng một đoạn ra phía hành lang cung bà Phi Hai được không?"

Hợi bĩu môi, thầm nghĩ trong đầu rằng cái "vía nặng" mà Trọng nói thực chất là cân nặng của cô, nhưng thôi, nể tình miếng thịt nướng sả ớt đêm nọ, cô gật đầu đồng ý. Hai người bước đi dọc theo dãy hành lang lộng gió. Tiếng bước chân của Hợi thì chắc chắn, còn tiếng bước chân của Trọng thì nhẹ như lướt, vì hắn không dám chạm mạnh xuống đất sợ đánh thức "thứ gì đó" đang ngủ yên dưới gạch.

Đúng lúc đi ngang qua một hốc tường tối tăm, nơi đặt những chậu hoa nhài tỏa hương ngào ngạt, một bóng đen nhỏ thó bất ngờ phóng vèo qua chân họ.

"Ngao!!!"

Một tiếng kêu sắc lạnh, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Đó chỉ là một con mèo đen – con vật mà bà Phi Hai nuôi để bắt chuột trong cung. Nhưng trong mắt một kẻ đang ở trạng thái "hồn xiêu phách tán" như Trần Trọng, đó chẳng khác nào một con quỷ dữ vừa hiện thân từ địa ngục.

"Á! Maaaaa!"

Không một giây chần chừ, không một chút do dự của một đấng nam nhi đại trượng phu, Trần Trọng dùng một sức bật phi thường của kẻ luyện võ mười mấy năm, nhảy phắt lên. Nhưng hắn không nhảy lên mái nhà, mà lại nhảy tót lên... vai của Hợi.

Hợi vốn dĩ đang thong dong đi bộ, bỗng nhiên cảm thấy một khối trọng lượng tương đương với hai bao gạo nếp đè sầm lên vai mình. Đôi chân cô khuỵu xuống, xương sườn kêu "rắc" một tiếng nhẹ, khuôn mặt đỏ gay vì thiếu oxy. Trọng kẹp chặt hai chân vào hông Hợi, hai tay ôm khít lấy cổ cô, đầu rúc sâu vào sau gáy nàng tú nữ, cả người run rẩy như cành liễu gặp bão.

"Trọng... buông... buông ra... chết người... chết người thật bây giờ!" Hợi nghẹn ngào thốt ra từng chữ, tay cố sức đẩy cái gã thị vệ cao to này xuống nhưng hắn bám dai như đỉa đói.

"Đừng buông! Hợi ơi, nó nhìn ta! Con quỷ đen ấy nhìn ta bằng đôi mắt xanh lè! Nó định bắt linh hồn ta rồi!" Trọng gào lên trong cổ họng, giọng nói biến điệu nghe vô cùng thảm thiết.

Con mèo đen ngồi cách đó ba bước chân, thản nhiên liếm lông, đôi mắt xanh biếc nhìn cái "khối thịt kết hợp" trước mặt với vẻ khinh bỉ tột độ rồi thong thả bước đi vào bóng tối.

Phải mất một lúc lâu, khi tiếng mèo đã tắt hẳn, Hợi mới dùng hết sức bình sinh, xoay người một cái mạnh khiến Trọng ngã nhào xuống đất. Hợi đứng đó, hai tay chống gối thở hồng hộc, mồ hôi vã ra như tắm.

"Anh... anh có biết anh nặng bao nhiêu không?" Hợi gào lên, mặt đỏ như gấc chín. "Võ nghệ cao cường để làm gì? Để nhảy lên vai phụ nữ à? Anh mà còn làm thế một lần nữa, tôi thề sẽ bỏ thuốc xổ vào bát cơm trực đêm của anh cho anh gác cổng trong nhà vệ sinh luôn!"

Trọng lồm cồm bò dậy, mặt đỏ tía tai vì xấu hổ. Hắn phủi phủi bộ giáp, tay lóng ngóng tra lại thanh kiếm vốn đã rơi ra khỏi bao từ lúc nào. Nhìn bộ dạng cao lớn nhưng khúm núm của hắn, cơn giận của Hợi bỗng nhiên tan biến đi một nửa, thay vào đó là một cảm giác buồn cười khó tả.

"Ta... ta xin lỗi. Tại nó bất ngờ quá," Trọng lí nhí, không dám nhìn vào mắt Hợi. "Mà công nhận, vai ngươi... chắc thật đấy. Ta nhảy lên mà ngươi vẫn không ngã sấp mặt, đúng là bản lĩnh hơn người."

Hợi lườm hắn một cái cháy mặt: "Chắc là vì tôi ăn nhiều, xương cốt nó cũng phải cứng để tải cái bụng này chứ sao. Thôi, đi mau đi, kẻo con mèo ấy nó rủ thêm 'đồng bọn' đến là tôi không gánh nổi anh đâu."

Dọc đoạn đường còn lại, Trọng đi cách Hợi đúng nửa bước chân, tay thi thoảng lại vô thức níu lấy tay áo của cô. Cảm giác ấm áp từ tà áo vải thô của nàng tú nữ khiến trái tim gã thị vệ nhát gan bỗng thấy bình yên lạ kỳ. Hắn bắt đầu nhận ra rằng, trong cái thâm cung bí hiểm này, nơi mà ai cũng mang một bộ mặt nạ lạnh lùng và những mưu đồ sâu kín, thì sự chân thật (và cả sức nặng) của Hợi chính là thứ đáng tin cậy nhất.

Về phía Hợi, dù bị đau vai muốn rụng rời, nhưng cảm giác được một "đại trượng phu" dựa dẫm (theo đúng nghĩa đen) khiến cô thấy mình bỗng nhiên oai phong hẳn lên. Cô thầm nghĩ, có lẽ cái duyên nợ giữa cô và gã thị vệ này không chỉ dừng lại ở những củ khoai hay những lần bắt ma giả.

Hai người chia tay nhau ở ngã rẽ cung tẩm. Hợi đi về phía Thượng Nghiện, còn Trọng đứng nhìn theo cho đến khi ánh đèn lồng của cô khuất hẳn. Hắn chạm tay vào vai mình, nơi vừa nãy còn tì vào vai Hợi, một nụ cười ngây ngô hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng.

Nhưng ngay khi Hợi vừa bước chân vào cổng bếp, cô khựng lại. Trên sàn bếp vốn dĩ sạch sẽ, bỗng xuất hiện những vệt đỏ tươi lốm đốm kéo dài từ cửa sổ dẫn thẳng đến kệ để bát đĩa của Chúa Bà. Mùi tanh nhẹ nồng lên trong không khí ban đêm.

Hợi nheo mắt, tư duy nhạy bén lại bắt đầu vận hành. Đây không phải mùi máu của vật tế lễ, cũng không phải mùi của thức ăn bị hỏng. Cô bước lại gần, quỳ xuống và đưa ngón tay quệt thử một chút "vết máu" ấy đưa lên mũi ngửi, rồi bất ngờ... đưa lên đầu lưỡi nếm thử.

Đôi mắt Hợi trợn tròn. Cô nhận ra một bí mật động trời vừa mới bắt đầu rò rỉ ngay trong lòng Thượng Nghiện, một bí mật mà nếu không được giải mã sớm, cả cung đình Thăng Long sáng mai sẽ chìm trong một cơn đại loạn không lối thoát.