Đêm Thăng Long tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ lá và tiếng vạc kêu sương lạc lõng giữa những bức tường đá cao vút. Sau cuộc gặp gỡ "đẫm mùi khoai nướng" ở cổng phụ, Lê Thị Hợi bắt đầu nhận ra rằng cung đình không chỉ là nơi để ăn, mà còn là nơi để rèn luyện tinh thần thép – ít nhất là để chịu đựng một gã thị vệ cao to nhưng tâm hồn mong manh như sương sớm.
Hợi xách chiếc đèn lồng, lạch bạch bước dọc theo hành lang dẫn ra hồ Lục Thủy. Phía sau cô, Trần Trọng đi sát sàn sạt, bước chân nhẹ đến mức như đang lướt (thực ra là vì anh không dám dậm chân mạnh sợ ma nghe thấy). Tay Trọng nắm chặt đốc kiếm, mắt láo liên nhìn vào từng gốc cây cổ thụ. Cứ mỗi khi một con thạch sùng chậc lưỡi trên xà nhà, Trọng lại giật nảy mình, suýt nữa là nhảy tót lên lưng Hợi.
"Quan anh Trọng ơi, anh là thị vệ hay là cái bóng của tôi thế?" Hợi thì thầm, giọng pha chút bực bội nhưng vẫn không giấu được vẻ buồn cười. "Anh cao thế kia, đứng chắn hết cả ánh sáng đèn lồng của tôi rồi."
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi Hợi," Trọng thào phào, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô. "Cung nữ đồn rằng bà Phi không đầu ấy thích nhất là bắt những đứa nào nói nhiều. Ngươi mà cứ bô bô cái miệng, lát nữa bà ấy hiện ra mượn cái mặt tròn của ngươi lắp vào cổ bà ấy thì đừng có trách ta không cứu."
Hợi bĩu môi: "Nếu bà ấy mượn mặt tôi thì chắc chắn bà ấy sẽ trở thành bà Phi ham ăn nhất lịch sử. Mà anh nhìn xem, phía trước có cái gì trắng trắng kìa."
Trọng nghe đến chữ "trắng trắng" thì lập tức nhắm tịt mắt, hai tay ôm chầm lấy bả vai Hợi, miệng bắt đầu lẩm bẩm: "Nam mô... lạy trời lạy phật... con còn chưa được thăng hàm thị vệ trưởng, con chưa muốn đi chăn vịt dưới suối vàng đâu..."
Hợi nheo mắt nhìn về phía thủy tạ ven hồ. Dưới ánh trăng mờ đục, một bóng trắng cao lớn, tà áo rộng thùng thình bay lất phất đang chậm rãi di chuyển. Điều kinh dị nhất là từ phía cổ trở lên hoàn toàn không thấy gương mặt, chỉ là một khối trắng bệch, phẳng lì và vô hồn lướt đi trong hư ảo.
Tuy nhiên, thay vì sợ hãi, cái mũi của Hợi bỗng khịt khịt liên tục.
"Mùi gì thế này?" Hợi lẩm bẩm. Cô không ngửi thấy mùi tử khí hay mùi sương lạnh, mà là một mùi hương vô cùng quen thuộc: mùi gạo nếp thơm, mùi lòng trắng trứng gà và thoang thoảng chút tinh dầu bưởi. Đây rõ ràng là mùi của một mẻ bánh nếp vừa ra lò, hoặc là...
"Trọng! Đừng có run nữa! Ma nào mà lại có mùi bột gạo thế kia? Nhìn kỹ đi, cái bóng đó đang... xoa bụng!"
Trọng hé một con mắt, thấy cái bóng trắng đang dừng lại bên một chiếc ghế đá, đôi tay lấp ló sau tà áo rộng đang lục lọi cái gì đó. Sự tò mò bắt đầu lớn hơn nỗi sợ, Trọng cùng Hợi rón rén tiến lại gần, nấp sau một bụi mẫu đơn đại thụ.
Bóng trắng ngồi bệt xuống ghế đá, thở hắt ra một tiếng nghe rất "người". Rồi, cái khối trắng bệch trên cổ bắt đầu... cử động. Người đó từ từ tháo lớp vải xô mỏng che từ đỉnh đầu xuống vai ra. Dưới ánh trăng, gương mặt thật hiện ra khiến Trọng suýt nữa thì hét lên vì kinh ngạc, còn Hợi thì vỗ đùi đánh "đét" một cái.
Đó chính là Trịnh Quý Phi – Chúa Bà quyền uy bậc nhất hậu cung.
Nhưng "quyền uy" lúc này trông thật thảm hại. Mặt bà được phủ một lớp bột gạo dày cộp, trắng hếu như vôi tôi, khiến cơ mặt cứng đờ không thể biểu cảm. Bà đang cầm một gói giấy dầu, bên trong là những miếng thịt nướng sả ớt đỏ âu, thơm nức mũi. Chúa Bà nhìn quanh quất, thấy không có ai, mới rón rén bốc một miếng thịt, cố gắng há cái miệng đang bị lớp mặt nạ bột gạo bó chặt để nhét vào.
"Trời ơi, thật là cực hình!" Chúa Bà lầm bầm, giọng nói méo mó vì không dám cử động môi mạnh. "Vì cái làn da trắng như tuyết này mà ta phải nhịn ăn trước mặt đám cung nữ, tối đến lại phải đắp cái đống bột này rồi đi dạo cho tiêu cơm. Thèm miếng thịt nướng mà cũng phải lén lút như quân ăn trộm. Ngô Thục Phi mà thấy cảnh này, chắc bà ta dùng bút lông viết ngay một bài sớ dài tám trang để soi lỗi phong thái của ta mất."
Hợi nín thở quan sát. Hóa ra bí mật về "linh hồn trắng bệch" gây kinh hoàng khắp cung đình lại chỉ là một cuộc chiến không cân sức giữa sắc đẹp và dạ dày của người phụ nữ quyền lực nhất.
Bỗng nhiên, một con mèo đen từ trên cành cây cao nhảy xuống, kêu "ngao" một tiếng đanh gọn ngay sau lưng Chúa Bà.
"Ma! Có ma!" Chúa Bà hốt hoảng hét lên (một tiếng hét bị bóp nghẹt bởi lớp mặt nạ), miếng thịt nướng trên tay rơi tõm xuống hồ Lục Thủy. Bà không kịp nhặt lại gói giấy dầu, vội vàng quấn lại tấm vải che mặt rồi ba chân bốn cẳng chạy biến về phía cung điện, tà áo trắng bay phấp phới trông chẳng khác gì một hồn ma đang thăng thiên.
Trọng đứng dậy, phủi bụi trên bộ giáp, mặt mũi dần hồng hào trở lại: "Thế là... là Chúa Bà à? Làm ta suýt nữa thì viết di chúc. Mà công nhận, bà ấy đắp cái đống đó lên mặt trông khiếp thật, thảo nào ai cũng bảo thấy ma không đầu."
Hợi không đáp, cô đi thẳng đến chiếc ghế đá nơi Chúa Bà vừa ngồi. Gói giấy dầu vẫn còn sót lại hai miếng thịt nướng sả ớt. Hợi không ngần ngại cầm lên, đưa lên mũi hít hà một hơi đầy sảng khoái rồi đưa một miếng cho Trọng.
"Nè, thịt nướng cung đình, Chúa Bà vừa mới 'gia trì' xong đấy. Ăn đi cho đỡ nhát."
Trọng nhìn miếng thịt, rồi nhìn Hợi, rồi tặc lưỡi nhận lấy. Hai kẻ "phá án" đứng giữa thủy tạ ven hồ, thản nhiên nhai thịt nướng của quý phi giữa đêm khuya. Vị thịt đậm đà, cay nồng hòa quyện với mùi mật ong rừng khiến Hợi cảm thấy cuộc đời nhập cung này bắt đầu có những bước ngoặt vô cùng triển vọng.
"Mà này Hợi," Trọng vừa nhai vừa nói, giọng đã lấy lại vẻ trầm ổn của thị vệ. "Nếu Chúa Bà mà biết chúng ta thấy cảnh này, liệu bà ấy có diệt khẩu không?"
Hợi nháy mắt: "Anh yên tâm, người ham ăn thường không ác. Mà nếu bà ấy có định diệt khẩu, tôi sẽ mang công thức làm món sườn non kho mật mía ra để chuộc mạng. Đảm bảo bà ấy sẽ quên luôn chuyện hôm nay."
Hai người đi về, lòng nhẹ tênh. Nhưng ngay khi họ vừa khuất bóng sau dãy hành lang, từ phía bụi cây đối diện, một bóng dáng mảnh khảnh khác từ từ bước ra. Đó là Ngô Thục Phi. Bà cầm chiếc quạt lông vũ, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào chiếc ghế đá, nơi vẫn còn vương lại vài hạt bột gạo trắng.
Thục Phi mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Bà lấy trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ và một chiếc bút lông, nắn nót viết: "Trịnh Quý Phi, giờ Tý, hồ Lục Thủy. Lỗi phong thái: Ăn vụng không chùi mép. Sai lỗi chính tả trong cách dùng 'mỹ nhân kế' với chính cái bao tử của mình."
Bà khép sổ lại, ánh mắt nhìn về phía Thượng Nghiện – nơi Hợi đang làm việc.
"Con bé tú nữ kia... thú vị đấy. Khứu giác nhạy bén, gan cũng không nhỏ. Để xem, giữa đống mỡ hành và chữ nghĩa, nó sẽ chọn phe nào."
Gió đêm Thăng Long lại nổi lên, lần này mang theo một mùi hương mới lạ: mùi mực tàu và mùi của một cuộc chiến ngầm sắp sửa bùng nổ mà miếng giò thủ hay củ khoai lang nướng chỉ mới là khúc dạo đầu nhạt nhẽo. Hợi vẫn chưa biết rằng, cô vừa lọt vào mắt xanh của "thánh soi chính tả" bậc nhất hoàng triều.
Dưới ánh trăng tà, một bóng đen cao lớn khác – không phải Trọng, cũng không phải Chúa Bà – đang lén lút trèo qua tường bao phía sau Thượng Nghiện, trên tay cầm một chiếc chìa khóa đồng sáng loáng...