MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một NgườiChương 6: Lời nguyền bà Phi không đầu bên hồ Lục Thủy

Hậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một Người

Chương 6: Lời nguyền bà Phi không đầu bên hồ Lục Thủy

1,661 từ · ~9 phút đọc

Sương đêm phủ xuống mặt hồ Lục Thủy một lớp màn mờ ảo, biến những rặng liễu rủ thành những bóng ma trơi đang vươn những cánh tay gầy guộc ra đón gió. Trong cung đình Thăng Long, tin đồn luôn có đôi cánh còn nhanh hơn cả chim ưng báo bão. Chỉ sau một đêm, câu chuyện về "Linh hồn trắng bệch" đã kịp biến tướng thành một giai thoại kinh dị về một bà Phi từ triều đại trước bị thất sủng, uất ức nhảy hồ tự vẫn, nay hiện về đòi... tìm lại cái đầu đã mất.

Đứng trước lối dẫn ra hồ, Trần Trọng – anh lính thị vệ có thân hình như cột đình – lúc này đang ở trong trạng thái "bất động toàn thân". Nếu nhìn từ xa, người ta sẽ tưởng anh đang đứng gác vô cùng nghiêm cẩn, nhưng nếu lại gần, sẽ thấy đốc kiếm trong tay anh kêu "lộc cộc" vì chủ nhân của nó đang run cầm cập. Mặt Trọng trắng bệch, không còn một giọt máu, đôi mắt vốn sắc lạnh giờ dại ra, nhìn chằm chằm vào những lùm cây ven hồ như thể mỗi cái lá rụng đều là một bàn tay ma quỷ đang vẫy gọi.

"Trọng... Trọng ơi, anh đứng đấy làm tượng cho kiến leo à?"

Hợi từ phía sau lạch bạch chạy tới, trên tay vẫn cầm cái đèn lồng giấy cám. Trọng giật nảy mình, suýt nữa là rút kiếm chém bay cái đèn lồng nếu Hợi không nhanh chân né được.

"Hợi... đừng... đừng có đi tiếp nữa!" Trọng thào phào, giọng lạc hẳn đi. "Cung nữ vừa nãy bảo thấy bà Phi không đầu lướt trên mặt nước. Không có đầu thì làm sao mà nhìn đường? Không nhìn được đường thì chắc chắn bà ấy sẽ đi lung tung, lỡ bà ấy... bà ấy va phải chúng ta thì sao?"

Hợi phì cười, cái má bánh bao rung rinh dưới ánh nến: "Không có đầu thì bà ấy càng đáng thương chứ sao. Với lại, anh to béo thế này, bà ấy có va vào thì anh cũng chỉ ngã cái bịch, còn bà ấy chắc tan thành khói luôn. Đi thôi, tôi ngửi thấy mùi 'bí mật' nồng nặc ngoài kia rồi."

"Mùi bí mật hay mùi xác thối?" Trọng mếu máo, nhưng chân vẫn phải lùi lũi bước theo sau Hợi vì thà đi cùng "nàng Hợi ham ăn" còn hơn là đứng một mình giữa hành lang vắng ngắt này. Hơn nữa, từ sau vụ chia khoai lang nướng, Trọng đã vô thức coi Hợi như một chiếc "bùa hộ mệnh" bằng thịt thật sự.

Hai người lần mò dọc theo bờ hồ. Tiếng ếch nhái kêu "ộp ộp" hòa quyện với tiếng gió rít qua kẽ đá tạo thành một bản nhạc rùng rợn. Bỗng nhiên, từ phía bụi cây rậm rạp gần thủy tạ, một bóng trắng lướt đi vô cùng nhẹ nhàng. Bóng trắng ấy cao lớn bất thường, tà áo rộng thùng thình bay phất phơ, và đặc biệt nhất là phía trên cổ áo hoàn toàn trống rỗng, không hề thấy gương mặt hay búi tóc nào.

"Á... Á... Ma không đầu thật rồi!" Trọng khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy bắp chân của Hợi, nhắm tịt mắt lại và bắt đầu lẩm bẩm bài văn khấn nôm mà mẹ anh vẫn hay đọc đêm rằm. "Lạy trời lạy phật, con còn mẹ già con chưa kịp lấy vợ, ma có bắt thì bắt cái đứa đang đứng... à không, đừng bắt ai cả, con xin hứa từ mai không dám nhát ma lũ em nữa!"

Hợi bị Trọng ôm chặt đến mức suýt ngã xuống hồ. Cô bực mình gõ cái "cốp" vào cái mũ thị vệ của hắn: "Buông ra! Anh là thị vệ hay là cái dây leo đấy? Nhìn kỹ kia kìa, ma nào mà đi lại còn nghe tiếng sột soạt của vải vóc thế kia?"

Hợi nheo mắt lại. Với tư duy nhạy bén của con gái quan huyện, cô nhận ra cái bóng trắng kia không hề "bay" trên mặt nước. Nó đang đi trên dãy hành lang gỗ sát mép hồ. Và quan trọng nhất, cái mũi thiên bẩm của cô lại bắt được một mùi hương không hề liên quan đến nghĩa địa: mùi mật ong trộn với nước cốt mướp đắng.

"Trọng, anh nhìn xem," Hợi hạ thấp giọng, chỉ tay về phía bóng trắng đang từ từ tiến vào khu vực thủy tạ. "Cái đầu không phải là không có, mà là nó được phủ bởi một lớp vải mỏng cùng màu với áo, lại còn bị che khuất bởi vạt áo choàng dựng cao. Đây rõ ràng là một người đang cải trang để đi làm chuyện mờ ám."

Trọng hé một con mắt ra, vẫn run rẩy: "Cải trang gì mà trắng hếu thế kia? Trông chẳng khác gì cái xác ướp bị quấn vải xô."

"Đi theo tôi, giữ khoảng cách mười bước. Nếu anh còn la lên một tiếng nữa là tôi mặc kệ anh cho 'bà Phi' xử đấy nhé," Hợi đe dọa.

Hai người rón rén bám theo. Bóng trắng di chuyển một cách kỳ quái, chốc chốc lại dừng lại nhìn quanh, rồi lại... xoa xoa bụng. Khi bóng trắng bước vào khu vực có ánh đèn lồng treo ở thủy tạ, Hợi và Trọng nấp sau một bức bình phong bằng đá. Từ vị trí này, họ nhìn thấy rõ mồn một "hồn ma" đang làm gì.

Bóng trắng đó ngồi bệt xuống ghế đá, tháo lớp vải che đầu ra. Một gương mặt... trắng bệch hiện ra dưới ánh đèn. Nhưng đó không phải là cái chết chóc của ma quỷ, mà là một lớp bột trắng dày cộm, đặc quánh đang khô lại trên da mặt. Đôi mắt phía sau lớp bột ấy nhìn láo liên, rồi đôi tay ngọc ngà thò vào trong tay áo rộng thênh thang, lôi ra một gói giấy dầu.

Mùi thịt nướng sả ớt sực nức bay ra, át cả mùi bùn non của hồ Lục Thủy.

"Trời đất ơi," Hợi lẩm bẩm, mắt sáng rực. "Đó là Chúa Bà! Trịnh Quý Phi!"

Trọng lúc này mới hoàn toàn mở cả hai mắt, miệng há hốc: "Chúa Bà? Chúa Bà mà lại trông như cái bánh bao nhúng vôi thế kia sao? Mà bà ấy đang làm gì vậy?"

"Bà ấy đang đắp mặt nạ bằng bột gạo, lòng trắng trứng và mướp đắng để làm trắng da. Lớp bột ấy phải để cả canh giờ mới được rửa, nên bà ấy mới mặc áo choàng rộng đi dạo cho tiêu cơm, tranh thủ lúc đêm tối không ai thấy để giữ hình tượng quyền quý. Nhưng xem ra... cơn đói còn mạnh hơn cả nhu cầu làm đẹp."

Dưới thủy tạ, Chúa Bà đang vừa xuýt xoa vì vị cay của thịt nướng, vừa cố gắng há miệng thật nhỏ để không làm nứt lớp mặt nạ bột gạo. Bà lầm bầm một mình: "Thật là khổ thân ta, ban ngày phải ăn chay để giữ eo trước mặt Nhà vua, đêm về lại phải lén lút như quân ăn trộm thế này. Ngô Thục Phi mà thấy cảnh này chắc bà ta cười cho thối mũi, rồi lại soi lỗi chính tả trong cái thực đơn ăn kiêng của ta cho mà xem."

Hợi nhìn cảnh tượng ấy mà thấy vừa buồn cười vừa thương. Hóa ra, đằng sau lớp phấn nụ lộng lẫy và quyền lực khuynh đảo hậu cung, Chúa Bà cũng chỉ là một người đàn bà "nghiện" ăn đêm ngầm, phải chiến đấu với sự thèm khát giống hệt cô.

Bỗng nhiên, một con mèo đen từ trên mái nhà nhảy xuống, kêu "meo" một tiếng thất thanh. Chúa Bà giật mình, miếng thịt nướng đang cầm trên tay rơi tõm xuống hồ. Bà hốt hoảng đứng dậy, phủ lớp vải che đầu lên rồi lật đật chạy về phía cung tẩm, bỏ lại gói giấy dầu dở dang trên ghế đá.

Trọng đứng chết trân, nhìn theo bóng trắng vừa chạy đi: "Hợi... bà ấy đi rồi. Thế là... không có ma thật hả?"

Hợi không trả lời, cô lặng lẽ tiến về phía ghế đá, nhặt gói giấy dầu lên. Vẫn còn một miếng thịt nướng thơm phức. Cô đưa lên mũi ngửi, rồi thản nhiên bỏ vào miệng nhai một cách ngon lành.

"Thịt nướng cung đình đúng là khác hẳn, ướp rất nhiều mật ong rừng," Hợi gật gù đánh giá. "Này Trọng, anh có muốn thử không? Ăn miếng thịt của 'ma' cho nó bớt nhát."

Trọng nhìn miếng thịt, rồi nhìn nụ cười tinh quái của Hợi. Anh thở phào một cái thật dài, cảm thấy đôi chân mình đã bắt đầu có lại cảm giác. Nỗi sợ hãi tích tụ cả đêm bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Hóa ra, những bóng ma đáng sợ nhất trong cung điện này thường lại có một sự thật vô cùng... buồn cười đằng sau.

Nhưng khi Trọng định bước tới để nhận lấy "chiến lợi phẩm" từ tay Hợi, anh bỗng thấy một đôi mắt khác đang dõi theo họ từ phía hành lang tối tăm của cung bà Phi Hai. Một bóng người mảnh khảnh, tay cầm chiếc quạt lông vũ, đang đứng bất động, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía thủy tạ hồ Lục Thủy.

Đó không phải là Chúa Bà, cũng không phải cung nữ trực đêm. Người đó khẽ nhếch môi, lẩm bẩm một điều gì đó về việc "viết sai quy tắc hành lạc đêm khuya" rồi biến mất vào màn đêm.

Hợi đang mải mê nhai thịt, chợt rùng mình một cái. Cô cảm thấy vụ án "ma không đầu" này có lẽ mới chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi những rắc rối còn "đậm đà" hơn cả bát mắm tôm nguyên chất...