MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một NgườiChương 5: Gặp gỡ anh lính Trọng – Kẻ cầm kiếm run cầm cập

Hậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một Người

Chương 5: Gặp gỡ anh lính Trọng – Kẻ cầm kiếm run cầm cập

1,610 từ · ~9 phút đọc

Đêm sâu dần, sương mù từ hồ Lục Thủy bắt đầu tràn vào các dãy hành lang, biến những bức tường đá vô tri thành những hình thù quái dị dưới ánh đuốc chập chờn. Lê Thị Hợi đang phải trải qua một tình huống dở khóc dở cười nhất kể từ khi rời huyện lỵ: Một gã thị vệ cao to như hộ pháp, cơ bắp cuồn cuộn giấu sau lớp giáp trụ, lại đang bám chặt lấy vai cô như thể cô là chiếc cọc cứu mạng duy nhất giữa biển khơi đầy ma quỷ.

"Quan anh Trọng ơi, anh buông cái vai tôi ra đi, gãy... gãy đến nơi rồi!" Hợi nhăn mặt, nỗ lực dùng đôi vai tròn trịa của mình để chống đỡ sức nặng của gã đàn ông đang nhắm tịt mắt vì sợ hãi.

Trần Trọng lúc này chẳng còn vẻ gì là lạnh lùng kiêu bạc của một lính ngự lâm lừng lẫy kinh kỳ. Hắn lí nhí, giọng run bần bật: "Hợi... Hợi à... ngươi không thấy cái dải lụa trắng đó sao? Nó bay vèo qua, không có tiếng chân, lại còn thoang thoảng mùi... mùi của người chết!"

Hợi thở hắt ra, khứu giác của cô vẫn đang hoạt động với công suất tối đa. Mùi của người chết ư? Hoàn toàn không. Thứ mùi đang vương vất trong không khí là mùi tinh bột gạo mịn màng, mùi thơm thanh khiết của lòng trắng trứng gà được đánh tơi, và thoang thoảng một chút hương phấn nụ đắt đỏ chỉ dành cho giới thượng lưu. Đối với một người có tư duy nhạy bén về nguyên liệu thực phẩm như Hợi, đây không phải là ma, đây là một "nguyên liệu" đang di động.

"Mùi người chết cái khỉ gì, anh chỉ toàn tự dọa mình!" Hợi dùng hết sức bình sinh hất tay Trọng ra, rồi thong thả nhặt nốt nửa củ khoai lang nướng còn lại đang nằm chơ vơ trên bậu cửa. "Dải lụa đó rõ ràng là vạt áo bào, còn cái thứ bay vèo qua chắc chắn là một người đang vội vã đi... ăn vụng, hoặc đi dạo cho tiêu cơm sau khi ăn vụng. Anh nhìn xem, ma nào mà lại làm rơi cả vụn phấn nụ thế này?"

Trọng hé một mắt ra, nhìn theo hướng chỉ của Hợi. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn lồng giấy cám, một vài hạt bụi trắng mịn lấp lánh trên nền gạch tối màu. Hắn nuốt nước bọt, đôi chân vẫn chưa thôi run rẩy nhưng nỗi tò mò bắt đầu lấn át nỗi sợ.

"Ngươi... ngươi chắc không?" Trọng lắp bắp, tay vẫn nắm chặt đốc kiếm nhưng không dám rút ra, vì hắn sợ âm thanh kim loại va chạm sẽ thu hút thêm... những thứ không mong muốn khác.

Hợi bẻ nốt miếng khoai lang, nhét vào mồm nhai nhồm nhộm, vẻ mặt vô cùng thư thái: "Chắc chắn như đinh đóng cột. Anh Trọng ạ, tôi thấy anh võ nghệ thì cao đấy, nhưng cái lá gan của anh hình như bị teo lại khi trời tối thì phải? Anh cứ thế này thì làm sao bảo vệ được Nhà vua, bảo vệ được hậu cung?"

Trọng đỏ mặt tía tai. Hắn ngồi sụp xuống cạnh Hợi trên bậu cửa gỗ, thanh kiếm quý đặt sang một bên. Gió đêm lại thổi qua, làm dải lụa đỏ trên mũ thị vệ của hắn bay phất phơ. Hắn thở dài, giọng trầm xuống: "Ngươi thì biết cái gì. Từ nhỏ ta đã phải luyện võ dưới hầm tối, sư phụ ta hay dùng mấy trò giả ma giả quỷ để thử thách thần kinh. Thử thách nhiều quá đâm ra... ta bị ám ảnh luôn. Cứ thấy cái gì trắng trắng, bay bay là ta lại nghĩ đến mấy cái xác không đầu trong truyện kể của sư phụ."

Hợi liếc nhìn gã thị vệ, lần đầu tiên thấy hắn "con người" đến thế. Không còn là một pho tượng đá lạnh lùng đứng canh cổng, mà chỉ là một chàng trai tội nghiệp bị nỗi sợ chi phối. Cô cảm thấy mủi lòng, lén thò tay vào bọc vải, lôi ra thêm một củ khoai lang nướng dự phòng cuối cùng – thứ mà cô định dành cho lúc nửa đêm thức giấc vì đói.

"Nè, cho anh củ nữa đấy. Đừng có khóc, đàn ông con trai gì mà yếu đuối thế." Hợi chìa củ khoai còn nóng hổi ra.

Trọng nhìn củ khoai, rồi nhìn Hợi. Ánh đèn lồng phản chiếu trong đôi mắt híp của cô tạo nên một vẻ ấm áp lạ lùng. Hắn đón lấy củ khoai, cảm giác hơi ấm lan từ lòng bàn tay lên tận tim. Hắn bóc vỏ một cách vụng về, hơi khói bốc lên che mờ khuôn mặt đang xúc động.

"Chưa có ai... chưa có ai bao ta ăn cái gì bao giờ," Trọng lẩm bẩm, giọng nghẹn lại. "Trong cung này, ai cũng sợ ta vì cái mặt lạnh, hoặc ghét ta vì ta nghiêm túc quá. Bọn thị vệ khác toàn rủ nhau đi nhậu rồi bắt ta trả tiền, còn đám cung nữ thì chỉ dám nhìn từ xa rồi xì xào. Ngươi là người đầu tiên chia đồ ăn cho ta mà không đòi hỏi gì."

Hợi phì cười, vỗ bành bạch vào cái bụng tròn của mình: "Thì tại anh trông cũng... tội. Với lại, thầy tôi bảo ăn một mình thì đau tức, làm phúc thì được ăn thêm. Anh cứ ăn đi, no bụng là gan nó to ra ngay ấy mà."

Hai người ngồi đó, dưới mái hiên của cổng phụ phía Tây, cùng nhau chia sẻ những mẩu khoai lang nướng thơm lừng giữa màn đêm hoàng cung tĩnh mịch. Trọng bắt đầu kể cho Hợi nghe về những buổi tập luyện gian khổ, về những lần hắn phải đứng gác dưới mưa tuyết mà bụng đói cồn cào. Còn Hợi thì say sưa kể về những món đặc sản ở quê, về cách phân biệt nước mắm thật và nước mắm pha, và cả bí kíp để lấy được miếng cháy nồi ngon nhất mà không bị u mắng.

Tiếng cười khúc khích của Hợi thi thoảng vang lên, xua tan đi vẻ u ám của những bức tường đá. Trọng cảm thấy lạ lùng lắm. Cái cô nàng tên Hợi này, trông thì có vẻ chỉ biết đến ăn, nhưng cách cô nói chuyện lại khiến người ta cảm thấy thế gian này thực ra rất đơn giản: Chỉ cần no bụng và có người ngồi cùng, ma quỷ cũng chẳng có gì đáng sợ.

"Này Hợi," Trọng lên tiếng sau khi đã giải quyết sạch sẽ củ khoai. "Nếu sau này có chuyện gì... ý ta là nếu đêm nào ta cũng phải trực cổng, ngươi có thể... đem khoai đến cho ta được không? Ta sẽ trả tiền, hoặc ta sẽ dạy ngươi mấy chiêu võ phòng thân."

Hợi nháy mắt, nụ cười rạng rỡ như trăng rằm: "Võ thì tôi không ham, nhưng nếu anh hứa mỗi lần tôi mang đồ ăn đến, anh phải bảo vệ tôi khỏi mấy con thạch sùng với mèo đen, thì tôi đồng ý!"

Trọng gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Thạch sùng thì ta không hứa, nhưng mèo đen thì chắc chắn ta sẽ chém bay màu cho ngươi xem!"

Hai người cùng bật cười. Sự gắn kết kỳ lạ giữa một cô nàng tú nữ nhà bếp ham ăn và một gã thị vệ ngự lâm nhát ma bắt đầu nảy mầm từ những mẩu khoai lang cháy sém.

Nhưng cuộc vui chẳng tày gang. Khi những tia sáng lờ mờ đầu tiên của bình minh bắt đầu nhuốm màu xám chì lên mái ngói nội cung, từ phía hồ Lục Thủy lại vang lên một tiếng kêu thất thanh. Lần này không phải tiếng "hù" của gió, mà là tiếng la bài hãi của một cung nữ trẻ đang chạy thục mạng về phía họ.

"Có ma! Có ma không đầu bên hồ Lục Thủy! Ma trắng... ma trắng đang bay trên mặt nước!"

Trọng nghe đến chữ "ma không đầu" thì lập tức buông rơi cả thanh kiếm, hai đầu gối khuỵu xuống, chuẩn bị tư thế sẵn sàng để... ngất xỉu. Hợi thì ngược lại, cô đứng phắt dậy, đôi mắt híp lại đầy sắc sảo. Cô không thấy sợ, cô chỉ thấy một mùi hương quen thuộc lại bắt đầu nồng đậm hơn trong gió sớm – mùi bột gạo trộn với lòng trắng trứng.

Hợi nhìn gã thị vệ đang run cầm cập dưới đất, rồi nhìn về phía hồ Lục Thủy. Bản năng "soi" của cô trỗi dậy. Đây chắc chắn không phải là hồn ma bóng quế gì, mà là một vụ án ẩm thực kết hợp làm đẹp đang bị che đậy một cách vụng về.

"Đứng lên đi quan anh Trọng!" Hợi quát lớn, tay xách đèn lồng chạy về phía hồ. "Tôi đi bắt ma, anh mà không đi theo bảo vệ là tôi đòi lại tiền khoai lang đấy!"

Trọng mếu máo, tay chân lóng ngóng nhặt kiếm, vừa chạy theo vừa lẩm bẩm cầu kinh, không biết rằng cuộc gặp gỡ định mệnh bên hồ Lục Thủy sắp sửa vén màn cho một bí mật "kinh thiên động địa" của một trong những người quyền lực nhất hậu cung.

Liệu dải lụa trắng và mùi bột gạo kia thực sự dẫn đến đâu? Và anh chàng Trọng nhát gan sẽ làm gì khi đối diện với "hồn ma" mà hắn hằng khiếp sợ?