MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một NgườiChương 4: Đêm đầu trực cổng và tiếng "hù" của gió

Hậu Cung Truyện: Ăn Cả Thế Giới, Yêu Cả Một Người

Chương 4: Đêm đầu trực cổng và tiếng "hù" của gió

1,790 từ · ~9 phút đọc

Sau màn đối mặt đầy kịch tính với hai vị phi tần và vụ án "miếng giò thủ" tan thành mây khói, Lê Thị Hợi tưởng rằng mình sẽ được đánh một giấc no say trong gian buồng của Thượng Nghiện. Nhưng không, hậu cung vốn dĩ không phải là cái ao làng Vũ Đại muốn lặn ngụp sao cũng được. Vì tội "dám can dự vào chuyện của bậc bề trên" (theo cách giải thích lươn lẹo của lão Quàng để tránh bị liên lụy), Hợi bị phạt phải đi gác cổng phụ phía Tây của nội cung cùng với đội thị vệ đêm nay.

Trời đêm Thăng Long không đen đặc như đêm ở quê, nó mang một màu tím thẫm của khói hương và hơi lạnh của những bức tường đá cao ngất. Hợi khoác lên mình chiếc áo bông cũ, tay cầm chiếc đèn lồng giấy cám, khuôn mặt tròn trịa thường ngày vốn hớn hở giờ xị xuống như cái bánh trôi ngâm nước quá lâu. Cô không sợ bị phạt, cô chỉ sợ... đói. Cái bụng của cô, sau một ngày lao động cật lực, đang biểu tình bằng những tiếng kêu rền rĩ như sấm động.

"Thật là bất công quá đi mà," Hợi lẩm bẩm, gót chân nện thình thịch trên lối đi lát gạch. "Người ta tìm ra kẻ trộm thì phải được thưởng đùi gà, đằng này lại bắt đi hứng gió máy. Cung đình gì mà kiệt sỉ thế không biết."

Cô bước tới cổng phụ phía Tây, nơi một bóng người cao lớn đã đứng sẵn tự bao giờ. Dưới ánh đuốc chập chờn, bóng người ấy trông vô cùng uy nghi. Đó là một nam tử cao hơn Hợi hẳn hai cái đầu, bờ vai rộng vững chãi như bàn thạch, đôi mắt sắc lạnh và sống mũi cao thẳng tắp. Hắn mặc bộ giáp thị vệ thêu hình mây lượn, tay nắm chặt đốc kiếm, khí thế tỏa ra lạnh lùng đến mức Hợi phải khựng lại một nhịp.

"Lính mới? Đến trực đêm sao?" Giọng nói trầm thấp, lạnh như tiền vang lên.

Hợi nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ nghiêm túc của con gái quan huyện: "Dạ, bẩm quan anh, tôi là Hợi ở Thượng Nghiện, bị phạt đến đây trực cùng các anh."

Người thị vệ ấy không thèm nhìn cô lấy một cái, chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bóng tối hun hút phía trước. Hợi thầm nghĩ trong bụng: "Chà, đúng là thị vệ kinh kỳ, trông oai phong thật đấy. Chắc võ nghệ phải cao cường lắm, một mình chắc chấp được chục tên cướp." Cô cảm thấy yên tâm hơn một chút khi có một "vị thần hộ mệnh" lực lưỡng thế này đứng cạnh.

Hai người đứng đó trong im lặng. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, lùa qua những kẽ lá sen tàn trên hồ Lục Thủy tạo nên những tiếng "xào xạc" nghe rất rợn người. Bỗng nhiên, một luồng gió lớn quẩn quanh góc tường, hất tung đống lá khô trên sàn gạch, tạo thành một vòng xoáy nhỏ rồi đập mạnh vào cánh cửa gỗ cổ kính nghe "rầm" một cái.

Hợi giật mình, theo bản năng đưa tay che đèn lồng. Nhưng người đứng cạnh cô còn phản ứng dữ dội hơn.

"Ai?! Kẻ nào đó?!"

Tiếng hét lạc đi của người thị vệ làm Hợi suýt đánh rơi cả đèn. Trước mắt cô, vị "chiến thần" lạnh lùng ban nãy giờ đây mặt mũi xanh mét như tàu lá chuối. Thanh kiếm quý trong bao bật ra với một tiếng "xoảng" sắc lạnh, nhưng thay vì chỉ về phía đối thủ, thanh kiếm ấy lại được vung loạn xạ vào... không trung.

"Ma! Có ma! Ta thấy bóng trắng bay qua rồi! Cút đi! Tránh xa ta ra!"

Hắn vừa chém gió vừa lùi lại phía sau, đôi chân dài ngoằng luống cuống vấp phải bậu cửa, suýt chút nữa là ngã ngửa ra sau. Hợi đứng ngẩn tò te, cái miệng tròn xoe vì kinh ngạc. Người này... người này vừa mới nãy còn như hổ như báo, sao giờ lại giống con gà chiên xù thế này?

"Này... quan anh ơi, chỉ là gió thôi mà," Hợi can ngăn, tiến lại gần định giữ tay hắn lại.

"Đừng chạm vào ta! Ngươi là ma phương nào?!" Hắn hốt hoảng nhìn Hợi, mắt trợn trừng như nhìn thấy quỷ sa tăng.

"Ma gì mà ma! Tôi là Hợi, người bằng xương bằng thịt đây! Anh nhìn xem, tôi còn có bóng dưới đất đây này!" Hợi dậm chân xuống đất, bực mình vì bị hiểu nhầm.

Lúc này, người thị vệ mới định thần lại. Hắn nhìn xuống chân Hợi, thấy bóng đen đổ dài dưới ánh đèn lồng thì mới từ từ hạ kiếm xuống, hơi thở vẫn còn hổn hển như vừa chạy bộ mười dặm. Hắn dùng ống tay áo quệt mồ hôi trên trán, cố gắng lấy lại vẻ mặt lạnh lùng ban đầu, nhưng đôi môi vẫn còn hơi run rẩy.

"Hừ... Ta biết. Ta chỉ đang... luyện kiếm pháp 'Truy hồn' thôi. Ngươi không hiểu đâu, đây là tuyệt kỹ phòng thủ từ xa."

Hợi bĩu môi, trong lòng đã rõ mười mươi. Hóa ra cái tên thị vệ này chỉ được cái mã ngoài, thực chất là một "chúa nhát". Để kiểm chứng, Hợi cố tình đá nhẹ vào một cái lá rụng ngay cạnh chân hắn.

"Á!" Hắn nhảy phắt lên, thanh kiếm lại một lần nữa thủ thế, mắt láo liên nhìn quanh.

Hợi không nhịn được, bật cười khanh khách: "Quan anh tên gì thế? Võ nghệ cao cường thế kia sao lại đi sợ mấy cái bóng cây? Ở Thượng Nghiện chúng tôi, ngay cả con mèo mướp còn bạo gan hơn anh đấy."

Hắn đỏ mặt, hắng giọng một cái thật to để che giấu sự xấu hổ: "Ta là Trần Trọng, thuộc đội thị vệ tả quân. Không phải ta sợ, mà là... ta không thích những thứ không rõ ràng. Ngươi là đồ con gái, biết gì mà nói."

"Tôi là đồ con gái nhưng tôi biết đói," Hợi hừ một tiếng, rồi thong thả ngồi xuống bậu cửa, lôi từ trong bọc vải ra một củ khoai lang nướng to tướng, vẫn còn hơi âm ấm vì cô đã ủ nó trong hỏa lò trước khi đi.

Mùi khoai lang nướng ngọt lịm, bùi bùi lan tỏa trong không gian lạnh lẽo của đêm đen. Trọng đang đứng run rẩy vì lạnh và sợ, đột nhiên ngửi thấy mùi hương quyến rũ ấy thì cái bụng cũng bắt đầu phản chủ, phát ra một tiếng "ọt" rất không đúng lúc.

Hợi liếc nhìn anh chàng thị vệ cao to đang cố đứng thẳng lưng, vẻ mặt vẫn tỏ ra "không quan tâm" nhưng đôi mắt lại thi thoảng cứ liếc về phía củ khoai. Cô bẻ đôi củ khoai, khói bốc lên nghi ngút, đưa một nửa về phía hắn: "Này, ăn đi cho đỡ sợ. U tôi bảo, ma chỉ nhát được kẻ bụng rỗng thôi, bụng no rồi thì ma nào cũng phải nể."

Trọng nhìn nửa củ khoai, rồi nhìn cô gái mặt tròn trước mặt. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, lòng tự trọng của một thị vệ đã hoàn toàn sụp đổ trước cái bao tử đang gào thét. Hắn rụt rè cầm lấy miếng khoai, cắn một miếng thật to.

"Ngon không?" Hợi hỏi, miệng cũng đang nhồm nhoàm.

"Cũng... bình thường thôi," Trọng đáp, nhưng tay thì lại nhanh chóng đưa miếng khoai lên miệng lần thứ hai. "Mà sao ngươi lại mang khoai vào cung được?"

"Bí mật nghề nghiệp," Hợi nháy mắt. "Nhưng nói cho anh biết, ở cái cung đình này, cái gì cũng có thể là giả, chỉ có cái đùi gà và củ khoai là thật thôi."

Hai người ngồi cạnh nhau trên bậu cửa gỗ cũ kỹ. Trọng, từ một kẻ lạnh lùng, bắt đầu nới lỏng cảnh giác. Hắn kể cho Hợi nghe về việc hắn vốn xuất thân từ nhà võ, từ nhỏ đã phải luyện tập khắc nghiệt, nhưng khổ nỗi cứ hễ trời tối là hắn lại cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang theo dõi mình. Còn Hợi thì kể về nồi cá kho của u và niềm mơ ước được nếm hết các món ngự thiện trên đời.

Đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhai khoai rau ranh và tiếng gió thổi đều đều. Trọng bỗng cảm thấy, đêm trực cổng chưa bao giờ trôi qua nhanh và dễ chịu đến thế. Có lẽ cái cô nàng tên Hợi này thực sự có một loại "bùa chú" nào đó, không phải bùa trừ tà, mà là loại bùa khiến người ta cảm thấy ấm bụng.

Đúng lúc Trọng đang định mở lời cảm ơn vì nửa củ khoai, thì từ phía hồ Lục Thủy bỗng vang lên một tiếng "ùm" rất lớn, như có vật gì đó nặng nề vừa rơi xuống nước. Ngay sau đó, một dải lụa trắng muốt bất ngờ bay vút lên từ phía bụi rậm, lướt nhanh qua mặt hai người rồi biến mất sau dãy hành lang.

Trọng đứng hình, miếng khoai còn chưa kịp nuốt đã mắc nghẹn nơi cổ họng. Hắn lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ về hướng dải lụa: "H... Hợi... Ngươi... Ngươi có thấy cái bóng trắng vừa bay qua không?"

Hợi nheo mắt lại, khứu giác nhạy bén của cô bắt gặp một mùi hương rất quen thuộc – mùi bột gạo và lòng trắng trứng. Cô mỉm cười, vẻ mặt đầy thú vị, nhưng chưa kịp trả lời thì Trọng đã "phản ứng" theo cách chuyên nghiệp nhất của hắn.

Hắn nhắm tịt mắt lại, hai tay ôm chầm lấy... vai của Hợi, đầu rúc vào sau lưng cô, cả thân hình cao lớn run rẩy như cành liễu trước gió: "Hợi ơi! Cứu ta! Ma thật rồi! Nó đến bắt ta rồi!"

Hợi suýt nữa thì bị cái thân hình "vạn cân" của hắn đè bẹp xuống đất. Cô trợn mắt nhìn cái đầu của vị thị vệ đang rúc vào vai mình, thầm nghĩ: "Thôi xong, kiểu này là mình phải gánh cả thế giới rồi chứ không chỉ gánh mỗi cái bếp."

Nhưng điều khiến Hợi bận tâm hơn cả là dải lụa trắng kia. Trong cung đình, làm gì có con ma nào lại có mùi bột gạo làm mặt nạ trắng da của Chúa Bà cơ chứ?

Liệu Hợi sẽ làm gì với anh chàng thị vệ đang nhát đến mức "bám dính" lấy mình, và bí mật đằng sau bóng trắng bên hồ Lục Thủy là gì? Hãy đón chờ chương sau nhé!