MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHãy Để Em Ở Bên CôChương 11: Phòng Học Vắng Vẻ Buổi Tối

Hãy Để Em Ở Bên Cô

Chương 11: Phòng Học Vắng Vẻ Buổi Tối

848 từ · ~5 phút đọc

Chủ Nhật, trường đại học im lìm như một bức tranh tĩnh vật. Hành lang dài hun hút, chỉ còn tiếng quạt trần quay vù vù và tiếng bước chân lẻ loi của Thanh Lam. Cô đến trường từ chiều, viện cớ cần hoàn thành báo cáo khoa để ở lại văn phòng riêng. Thực ra, cô chỉ muốn một nơi yên tĩnh để thở, để suy nghĩ, để đối diện với chính mình sau những ngày hỗn loạn cảm xúc.

Cô ngồi trong phòng học A203 – nơi buổi học đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau. Bàn ghế xếp gọn, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu xuống sàn gạch bóng loáng. Cô mở laptop, nhưng không làm gì cả. Chỉ ngồi đó, tay ôm cốc cà phê nguội, mắt nhìn ra cửa sổ nơi trời đã tối mịt.

Cô nhớ lại tối thứ Bảy: cậu ngồi bên cô trên sofa, ôm cô nhẹ nhàng, không đòi hỏi gì hơn. Cậu chỉ vuốt tóc cô, thì thầm những lời an ủi, rồi đứng dậy rời đi lúc gần nửa đêm, không hôn, không chạm thêm. Cậu nói: “Em không muốn cô phải hối hận vì vội vàng.” Lời ấy khiến cô vừa biết ơn vừa day dứt. Vì cậu quá hiểu cô, quá kiên nhẫn, đến mức khiến cô tự hỏi: mình có xứng đáng không?

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.

Cô giật mình, tim đập nhanh.

“Mời vào.”

Khánh Phong bước vào. Cậu mặc áo thun đen đơn giản, quần jeans, tóc hơi rối vì gió đêm. Tay cầm một túi giấy nhỏ, bên trong là hai ly cà phê sữa đá còn lạnh.

“Em đoán cô ở đây,” cậu nói, giọng trầm ấm. “Em mua cà phê cho cô. Cà phê sữa đá, không đường, như hôm ở quán vỉa hè.”

Cô nhìn cậu, không biết nên vui hay lo.

“Em… sao em biết cô ở trường?”

Cậu mỉm cười nhẹ.

“Em nhắn tin hỏi cô đang làm gì, cô không trả lời. Em đoán cô đang trốn. Và em nghĩ… nếu cô trốn, thì em cũng muốn trốn cùng.”

Cô im lặng. Cậu đặt ly cà phê lên bàn, ngồi xuống ghế cách cô một khoảng – đủ gần để cô ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, nhưng không quá gần để gây áp lực.

Hai người ngồi im lặng một lúc lâu. Chỉ có tiếng quạt trần và tiếng tim đập.

Rồi cô lên tiếng, giọng nhỏ:

“Cô đang sợ, Khánh Phong. Sợ rằng nếu tiếp tục, mọi thứ sẽ không thể cứu vãn. Cô sợ bị phát hiện, sợ mất việc, sợ… làm tổn thương em.”

Cậu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.

“Em cũng sợ. Nhưng em sợ hơn nếu phải sống mà không có cô. Em không muốn ép cô. Em chỉ muốn cô biết: dù cô chọn dừng lại, em vẫn sẽ yêu cô. Không oán trách. Không hối hận.”

Lời cậu chân thành đến mức khiến cô nghẹn ngào. Cô đứng dậy, bước lại gần cậu. Cậu cũng đứng lên, đối diện cô.

Cô thì thầm:

“Cô không muốn dừng lại. Cô chỉ… không biết phải bắt đầu từ đâu.”

Cậu đưa tay lên, chạm nhẹ vào má cô. Ngón tay lướt qua da thịt, chậm rãi, như đang khắc ghi từng đường nét.

“Chúng ta bắt đầu từ đây,” cậu nói. “Từ khoảnh khắc này. Không cần vội. Chỉ cần cô cho phép em ở bên.”

Cô nhắm mắt, tựa đầu vào ngực cậu. Cậu ôm lấy cô, vòng tay chắc chắn nhưng dịu dàng. Cô cảm nhận nhịp tim cậu đập nhanh, hòa cùng nhịp tim mình.

Rồi cô ngẩng lên. Môi cô chạm nhẹ vào môi cậu – lần này không phải vô tình, không phải chỉ chạm. Cô chủ động, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.

Cậu đáp lại, nụ hôn chậm rãi, sâu dần. Không vội vã, không cuồng nhiệt. Chỉ là sự hòa quyện của hai hơi thở, hai đôi môi đang tìm thấy nhau sau bao ngày kìm nén. Tay cậu luồn qua tóc cô, siết nhẹ gáy. Tay cô vòng qua eo cậu, kéo sát hơn.

Nụ hôn kéo dài, ngọt ngào, đầy khao khát bị dồn nén. Khi tách ra, cả hai đều thở dốc, trán tựa vào trán nhau.

Cô thì thầm:

“Cô không hối hận. Không phải lúc này.”

Cậu vuốt nhẹ má cô, giọng khàn khàn:

“Em cũng vậy. Em chỉ muốn cô biết: em sẽ bảo vệ cô. Dù có chuyện gì xảy ra.”

Họ ngồi xuống sàn nhà, tựa lưng vào bàn giảng. Cô tựa đầu vào vai cậu, tay đan vào tay cậu. Không nói nhiều. Chỉ im lặng lắng nghe nhịp thở của nhau.

Phòng học vắng vẻ buổi tối giờ đây không còn lạnh lẽo nữa. Ánh đèn huỳnh quang vẫn trắng, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa đã cháy – ấm áp, dai dẳng, và không thể dập tắt.

Cô thì thầm:

“Chúng ta sẽ phải giấu kỹ lắm.”

Cậu gật đầu, hôn nhẹ lên tóc cô.

“Em biết. Và em sẵn sàng.”

Ngoài hành lang, trường đại học vẫn im lìm. Nhưng trong căn phòng này, hai trái tim đã chính thức vượt qua ranh giới – không còn đường quay lại.