MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHãy Để Em Ở Bên CôChương 10: Lương Tâm Bắt Đầu Rạn Nứt

Hãy Để Em Ở Bên Cô

Chương 10: Lương Tâm Bắt Đầu Rạn Nứt

987 từ · ~5 phút đọc

Tối thứ Bảy, Sài Gòn im ắng lạ thường. Mưa đã tạnh từ chiều, để lại không khí mát mẻ, ẩm ướt và đầy mùi đất mới. Thanh Lam ngồi một mình trong căn hộ nhỏ quận 3, cửa sổ mở hé để gió lùa vào. Trên bàn là ly trà nóng đã nguội, bên cạnh là cuốn sổ tay cô dùng để ghi chép bài giảng – nhưng hôm nay, trang giấy trắng tinh không một nét chữ.

Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại. Không tin nhắn từ Khánh Phong kể từ sau buổi chiều hôm qua ở văn phòng. Không lời chào, không hỏi thăm, không cả một icon đơn giản. Sự im lặng ấy khiến cô bồn chồn hơn cả những lời nói trực diện trước đó. Cô tự hỏi: cậu đang làm gì? Cậu có đang nghĩ đến nụ hôn chạm nhẹ ấy không? Hay cậu đã nhận ra cô quá yếu đuối, quá dễ bị cuốn theo, và quyết định dừng lại để bảo vệ cả hai?

Cô bật dậy, đi lại trong phòng. Mỗi bước chân như nặng trĩu. Cô dừng trước gương treo tường, nhìn vào chính mình: tóc buông xõa, áo thun mỏng, đôi mắt thâm quầng vì mấy đêm mất ngủ. Cô chạm nhẹ lên môi – nơi môi cậu đã chạm hôm qua. Cảm giác ấy vẫn còn lưu lại, ấm áp, mềm mại, và đầy tội lỗi.

Cô thì thầm với hình ảnh phản chiếu:

“Mình đã làm gì vậy? Mình là giảng viên. Mình phải là người lớn, phải kiểm soát. Sao lại để mọi thứ đi đến mức này?”

Nhưng lời tự trách ấy không đủ sức dập tắt ngọn lửa đang âm ỉ. Cô nhớ lại khoảnh khắc ngón tay cậu lướt qua cổ tay mình, nhớ hơi thở cậu phả vào má, nhớ ánh mắt cậu khi thì thầm “Em sẽ chờ”. Tất cả đều chân thực, đều sống động, đến mức khiến cô không thể phủ nhận: cô muốn cậu. Muốn hơn cả những gì lý trí cho phép.

Cô ngồi phịch xuống ghế sofa, ôm gối, nước mắt lăn dài. Không phải khóc vì hối hận hoàn toàn, mà vì một nỗi đau lẫn lộn: đau vì biết mình đang sai, nhưng đau hơn vì không thể dừng lại.

Điện thoại rung nhẹ. Cô giật mình, với tay lấy máy.

Một tin nhắn từ Khánh Phong.

“Em biết giờ này cô đang nghĩ nhiều. Em không nhắn sớm hơn vì sợ làm cô rối thêm. Nhưng em không chịu nổi nếu để cô một mình với những suy nghĩ ấy.”

Cô đọc mà tim thắt lại. Cô gõ ngay, ngón tay run run:

“Em đang ở đâu?”

“Em đang ngồi ở quán cà phê gần trường. Em không về nhà được. Em nghĩ đến cô suốt.”

Cô cắn môi, nước mắt rơi xuống màn hình.

“Cô cũng vậy. Cô không ngủ được.”

Cậu trả lời nhanh:

“Cô có muốn em đến không? Em không làm gì đâu. Chỉ ngồi bên cô thôi. Nếu cô không muốn, em sẽ về.”

Cô nhìn dòng chữ, lòng rối bời. Mọi lý trí mách bảo: đừng. Đừng để cậu vào nhà. Đừng để mọi thứ đi xa hơn. Nhưng trái tim lại thì thầm: chỉ một lần thôi. Chỉ ngồi nói chuyện thôi.

Cô gõ, xóa, rồi gõ lại:

“Đến đi. Nhưng chỉ nói chuyện thôi.”

Cậu trả lời ngay: “Em đến trong 15 phút.”

Cô đứng dậy, chạy vào phòng tắm, rửa mặt, chải tóc, thay một chiếc áo dài tay mỏng hơn. Cô nhìn mình trong gương lần nữa, tự hỏi: mình đang làm gì thế này?

Tiếng chuông cửa vang lên đúng 15 phút sau.

Cô mở cửa. Khánh Phong đứng đó, áo sơ mi xắn tay, tóc hơi rối vì gió đêm, mắt đỏ hoe như chưa ngủ.

Cô thì thầm:

“Vào đi.”

Cậu bước vào, đóng cửa lại nhẹ nhàng. Không gian căn hộ nhỏ bỗng chật chội hơn. Cậu đứng yên, không tiến lại gần, chỉ nhìn cô.

“Cô… ổn không?”

Cô lắc đầu, nước mắt lại rơi.

“Không ổn. Cô sợ lắm. Cô sợ ngày mai mình sẽ hối hận.”

Cậu bước lại gần một bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách.

“Em cũng sợ. Em sợ cô sẽ đẩy em ra xa. Nhưng em không thể giả vờ như không có gì. Cô Lam… em yêu cô.”

Lời tỏ tình ấy đơn giản, chân thành, khiến cô nghẹn ngào. Cô tiến lại, tựa đầu vào ngực cậu. Cậu ôm lấy cô, vòng tay chắc chắn nhưng dịu dàng, không siết chặt, chỉ đủ để cô cảm nhận nhịp tim cậu đập dồn dập.

Cô thì thầm vào áo cậu:

“Cô cũng… đang yêu em. Nhưng cô không biết phải làm sao.”

Cậu vuốt nhẹ tóc cô, giọng khàn khàn:

“Chúng ta không cần biết ngay bây giờ. Chỉ cần ở bên nhau lúc này thôi. Đừng nghĩ đến ngày mai. Đừng nghĩ đến hậu quả.”

Cô ngẩng lên, mắt đối mắt. Cậu cúi xuống, môi chạm nhẹ vào trán cô – không phải môi, không phải nụ hôn sâu, chỉ là một cái hôn nhẹ nhàng, an ủi.

Hai người ngồi xuống sofa, cô tựa vào vai cậu. Không nói nhiều. Chỉ im lặng lắng nghe nhịp thở của nhau. Tay cậu nắm tay cô, ngón cái vuốt nhẹ mu bàn tay – cử chỉ quen thuộc, nhưng lần này không còn vô tình nữa.

Cô cảm nhận rõ ràng: lương tâm mình đang rạn nứt. Những vết nứt nhỏ, sâu dần, và có lẽ sẽ vỡ tan bất cứ lúc nào. Nhưng lúc này, trong vòng tay cậu, cô không còn muốn vá lại nữa.

Cô thì thầm:

“Em ở lại một lát nữa nhé. Chỉ ngồi thế này thôi.”

Cậu gật đầu, ôm cô chặt hơn một chút.

“Em ở đây. Bao lâu cô muốn cũng được.”

Ngoài trời, Sài Gòn đêm khuya yên tĩnh. Chỉ còn tiếng xe máy xa xa và nhịp tim hai người hòa quyện.

Lương tâm rạn nứt, nhưng trái tim đã bắt đầu lành lại – theo cách mà không ai ngờ tới.