MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHãy Để Em Ở Bên CôChương 9: Ngón Tay Lướt Qua Da Thịt

Hãy Để Em Ở Bên Cô

Chương 9: Ngón Tay Lướt Qua Da Thịt

1,005 từ · ~6 phút đọc

Thứ Sáu, trời Sài Gòn chuyển mình sang những ngày nắng gắt xen lẫn mưa rào bất chợt. Thanh Lam bước vào văn phòng khoa từ sớm, cố tình tránh giờ cao điểm để không chạm mặt ai. Cô mở cửa phòng, bật máy lạnh, ngồi xuống bàn làm việc với chồng bài tập cần chấm. Nhưng mắt cô cứ hướng về điện thoại, màn hình tối om, không một tin nhắn từ đêm qua.

Sau khi cậu chở cô về dưới mưa, cả hai không nhắn gì thêm. Cô nghĩ cậu sẽ gửi một dòng “về nhà an toàn nhé”, hoặc ít nhất là một icon đơn giản. Nhưng không. Im lặng. Và sự im lặng ấy khiến cô bất an hơn cả những lời nói trực diện trước đó.

Cô tự nhủ: tốt thôi. Càng im lặng càng tốt. Cô cần thời gian để kéo bản thân trở lại ranh giới an toàn. Nhưng lý trí thì thế, còn trái tim lại khác. Mỗi lần nghĩ đến cậu ngồi sau xe máy, hơi ấm lưng cậu truyền qua lớp áo mưa, cô lại thấy ngực mình nóng ran.

Tiếng gõ cửa vang lên lúc 4 giờ chiều, khi khoa đã vắng tanh.

“Mời vào.”

Khánh Phong bước vào, tay cầm một tập tài liệu dày, mắt nhìn thẳng vào cô.

“Chào cô. Em mang bài tiểu luận dàn ý chi tiết đây ạ. Cô xem giúp em được không?”

Cô gật đầu, cố giữ giọng bình thường.

“Ngồi đi.”

Cậu ngồi xuống ghế đối diện, đẩy tập giấy về phía cô. Cô mở ra, bắt đầu đọc. Dàn ý về Xuân Diệu, vẫn mạch lạc, sâu sắc, nhưng hôm nay có thêm một phần mới: “Dục vọng trong thơ Xuân Diệu không phải là tội lỗi, mà là bản năng sống mãnh liệt. Khi bị kìm nén, nó trở thành nỗi đau thầm lặng, chờ một cái chạm để bùng nổ.”

Cô đọc đến đoạn ấy thì khựng lại. Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình chăm chú.

“Em viết thêm phần này từ hôm qua,” cậu nói nhỏ. “Sau khi chở cô về.”

Cô không trả lời ngay. Cô cúi xuống tiếp tục đọc, nhưng tay cô run nhẹ khi lật trang. Cậu nhận ra, giọng cậu dịu dàng hơn:

“Cô ổn không ạ?”

Cô gật đầu, nhưng không nhìn cậu.

“Tốt. Em… sửa vài chỗ ở phần lập luận. Em để cô xem.”

Cô đẩy tập giấy về phía cậu, định đứng dậy lấy bút đỏ từ giá sách sau lưng. Nhưng khi cô với tay, cậu cũng đứng dậy cùng lúc, định chỉ vào một đoạn trong bài. Hai người chạm nhau – ngón tay cậu lướt qua mu bàn tay cô, rồi trượt nhẹ xuống cổ tay, dừng lại nơi mạch đập.

Thời gian như ngừng lại.

Da cậu ấm, ngón tay dài, hơi thô ráp vì những ngày cầm bút nhiều. Cô cảm nhận rõ ràng từng đường gân trên tay cậu, từng nhịp đập từ mạch máu cậu truyền sang da thịt mình. Cô cứng người, không rút tay về ngay. Cậu cũng không rút. Ngón tay cậu khẽ siết nhẹ cổ tay cô, như đang kiểm tra xem cô có đẩy ra không.

Cô không đẩy.

Cô ngẩng lên, mắt đối mắt. Khoảng cách chỉ còn vài phân. Hơi thở cậu phả vào má cô, ấm áp, mang theo mùi cà phê sữa đá từ ly cậu vừa uống ở ngoài hành lang.

“Khánh Phong…” cô thì thầm, giọng run run. “Chúng ta không được…”

Nhưng lời nói ấy yếu ớt, không đủ sức ngăn cản. Cậu cúi xuống thấp hơn, môi cậu chỉ cách môi cô một hơi thở. Không hôn, chỉ dừng lại ở đó, như đang chờ cô quyết định.

“Em không làm gì nếu cô không muốn,” cậu thì thầm. “Nhưng nếu cô muốn… em sẵn sàng.”

Tim cô đập loạn xạ. Cô cảm nhận rõ ràng làn da nơi cổ tay đang nóng ran dưới ngón tay cậu. Một dòng điện chạy dọc sống lưng, khiến cô khẽ run. Cô biết nếu cô lùi lại bây giờ, mọi thứ sẽ quay về điểm xuất phát. Nhưng nếu cô không lùi…

Cô nhắm mắt, hơi nghiêng người về phía trước – chỉ một chút thôi, đủ để môi cô chạm nhẹ vào môi cậu.

Chỉ là chạm nhẹ. Không sâu. Không mãnh liệt. Nhưng đủ để cả hai cùng giật mình.

Cậu hít sâu, rồi từ từ rút tay về, nhưng ngón tay vẫn lướt nhẹ qua da thịt cổ tay cô trước khi buông hẳn. Cử chỉ ấy chậm rãi, đầy kiềm chế, như đang khắc sâu từng milimet da thịt cô vào ký ức.

Cô mở mắt, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập.

Cậu nhìn cô, giọng khàn khàn:

“Cô… không hối hận chứ?”

Cô lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má.

“Cô không biết nữa. Cô chỉ biết… cô không muốn dừng lại.”

Cậu đưa tay lau nước mắt cho cô, ngón cái lướt nhẹ qua má cô, dịu dàng đến mức khiến cô muốn khóc to hơn.

“Vậy thì đừng dừng,” cậu nói. “Em sẽ chờ đến khi cô sẵn sàng. Không ép. Không vội.”

Cô gật đầu, tựa vào bàn để giữ thăng bằng. Cậu lùi lại một bước, cho cô không gian.

“Em về trước nhé. Cô khóa cửa cẩn thận.”

Cậu cúi đầu chào, rồi quay đi. Trước khi ra cửa, cậu dừng lại, nói nhỏ:

“Cảm ơn cô… vì cái chạm hôm nay. Nó đủ để em sống tiếp vài ngày nữa.”

Cửa khép lại nhẹ nhàng.

Thanh Lam ngồi phịch xuống ghế, tay ôm mặt. Nơi cổ tay vẫn còn lưu lại hơi ấm từ ngón tay cậu. Cô đưa tay lên môi, chạm nhẹ – nơi môi cậu vừa chạm. Một cảm giác lạ lùng lan tỏa: vừa tội lỗi, vừa ngọt ngào, vừa khao khát.

Cô thì thầm với chính mình:

“Mình đã vượt ranh giới rồi.”

Và lần này, cô không còn muốn quay lại nữa.

Ngoài hành lang, ánh đèn neon vẫn sáng trắng lạnh lẽo. Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa đã được khơi lên – âm ỉ, dai dẳng, và không thể dập tắt.