Sáng thứ Năm, trời Sài Gòn trong xanh hiếm hoi, không một gợn mây. Nhưng lòng Thanh Lam lại nặng trĩu như có mây đen vần vũ. Sau buổi chiều cà phê sữa đá hôm qua, cô đã tự nhủ phải giữ khoảng cách. Không nhắn tin nữa. Không gặp riêng nữa. Không để mọi thứ đi xa hơn. Cô thậm chí còn nghĩ đến việc đổi lịch dạy lớp năm nhất này sang một giảng viên khác, nhưng rồi lại thôi – vì lý do gì đây? Vì một sinh viên khiến cô rung động? Cô tự cười nhạo chính mình.
Cô bước vào giảng đường A203 sớm hơn thường lệ, cố tình tránh ánh mắt mọi người. Cô mở laptop, kiểm tra slide, rồi ngồi xuống bàn giảng, giả vờ đọc tài liệu. Sinh viên dần vào lớp, tiếng cười nói rộn ràng. Cô không ngẩng đầu, nhưng cô biết cậu đã đến – từ tiếng ghế kéo nhẹ ở hàng giữa, từ mùi nước hoa nam tính thoang thoảng khi cậu đi ngang qua.
Buổi học hôm nay về “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam. Cô giảng chậm rãi, giọng đều đều, cố gắng không nhìn về phía cậu. Nhưng khi cô hỏi: “Ai có thể phân tích nỗi buồn man mác trong truyện?”, cánh tay cậu giơ lên đầu tiên.
Cô không thể không gọi.
“Khánh Phong.”
Cậu đứng dậy, giọng trầm ấm vang khắp lớp.
“Em nghĩ nỗi buồn ấy không phải vì nghèo đói hay thiếu thốn vật chất, mà vì sự chờ đợi vô vọng. Chị em Liên chờ một chuyến tàu – biểu tượng của ánh sáng, của cuộc sống khác – nhưng tàu chỉ lướt qua, để lại bóng tối và tiếng còi xa dần. Nỗi buồn ấy nằm ở chỗ: họ biết ánh sáng tồn tại, nhưng không bao giờ chạm tới được.”
Cô gật đầu, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Tốt. Em đã nắm được tinh thần của Thạch Lam. Nỗi buồn không kịch tính, mà lặng lẽ, thấm sâu.”
Cậu ngồi xuống, nhưng ánh mắt cậu vẫn dừng lại trên cô. Cô cảm nhận được – như một cái chạm vô hình, khiến da thịt cô râm ran.
Buổi học kết thúc. Sinh viên ùa ra. Cô thu dọn chậm rãi, chờ lớp vắng hẳn. Nhưng khi cô ngẩng lên, Khánh Phong vẫn ngồi yên ở chỗ, mắt nhìn cô.
Cô thở dài, đứng dậy.
“Em còn việc gì không?”
Cậu đứng lên, bước xuống.
“Em muốn đưa cô về. Trời sắp mưa rồi.”
Cô nhìn ra cửa sổ. Mây đen đã kéo đến từ lúc nào. Cô lắc đầu.
“Cô tự về được. Em về đi.”
Cậu không nhúc nhích.
“Em không ép. Nhưng em sẽ chờ ở cổng trường. Nếu cô thay đổi ý kiến, em vẫn ở đó.”
Cô không trả lời. Cậu cúi đầu chào rồi rời đi.
Cô ngồi lại văn phòng, cố làm việc, nhưng đầu óc không tập trung. Đồng hồ điểm 5 giờ chiều, tiếng mưa bắt đầu lộp độp trên mái tôn. Cô nhìn ra hành lang – vắng tanh, chỉ còn ánh đèn neon trắng lạnh lẽo hắt lên sàn gạch bóng loáng.
Cô quyết định về. Cô cầm ô, bước ra hành lang. Mưa đã to, nước chảy thành dòng trên sân trường. Cô đi dọc hành lang tầng ba, hướng về cầu thang.
Rồi cô dừng lại.
Ở cuối hành lang, dưới ánh đèn neon, Khánh Phong đang đứng. Cậu dựa vào tường, áo sơ mi ướt một bên vai vì mưa hắt vào, tay cầm chiếc ô đen lớn. Cậu nhìn cô, không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ.
Cô bước chậm lại gần.
“Em… chờ thật à?”
“Em nói rồi mà.”
Cô dừng cách cậu hai bước. Ánh đèn neon chiếu lên khuôn mặt cậu, làm nổi bật đường nét góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm.
“Mưa to thế này, em không về được sao?”
“Em về được. Nhưng em muốn đưa cô về trước.”
Cô im lặng. Mưa rơi lộp độp, tiếng đều đều như nhịp tim hai người.
Cô thì thầm:
“Cô không biết phải làm sao với em nữa.”
Cậu bước lại gần một bước, giọng thấp:
“Cô không cần làm gì cả. Chỉ cần để em che ô cho cô thôi.”
Cô nhìn chiếc ô trong tay cậu, rồi nhìn cậu. Một cảm giác yếu đuối lan tỏa – không phải sợ hãi, mà là sự buông xuôi nhẹ nhàng.
Cô gật đầu.
“Được rồi.”
Cậu mở ô, che cho cả hai. Hai người bước song song xuống cầu thang, rồi ra cổng trường. Mưa xối xả, nhưng dưới ô, không gian nhỏ hẹp khiến vai họ chạm nhau liên tục. Mỗi lần chạm, cô lại cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu lan sang, khiến tim cô đập nhanh hơn.
Đến cổng, cậu dừng lại.
“Xe ôm của cô đâu ạ?”
Cô nhìn quanh. Không có xe nào vì mưa to.
“Chắc phải chờ tạnh.”
Cậu nhìn cô, rồi nói nhỏ:
“Nhà cô ở quận mấy?”
“Quận 3.”
“Nhà em ở quận Bình Thạnh. Đi chung đường một đoạn. Để em chở cô về bằng xe máy nhé. Em có áo mưa.”
Cô do dự. Nhưng mưa vẫn rơi, và cô không muốn đứng đây lâu hơn – không phải vì mưa, mà vì đứng gần cậu quá lâu khiến cô khó thở.
“Được.”
Cậu cười, dẫn cô ra chỗ gửi xe. Cậu đưa áo mưa cho cô mặc, rồi đội mũ bảo hiểm phụ cho cô – động tác nhẹ nhàng, cẩn thận, như sợ làm cô đau. Khi cậu cúi xuống cài quai mũ, hơi thở cậu phả vào má cô. Cô nhắm mắt, cố kiềm chế cơn run.
Cậu ngồi lên xe, cô ngồi sau, tay bám nhẹ vào áo cậu. Xe lăn bánh dưới mưa. Gió lạnh tạt vào mặt, nhưng lưng cô ấm áp vì áp sát vào cậu. Cô cảm nhận rõ ràng nhịp thở của cậu, nhịp tim cậu đập qua lớp áo mỏng.
Không ai nói gì suốt quãng đường. Chỉ có tiếng mưa, tiếng xe máy, và sự im lặng đầy ý nghĩa.
Đến trước cổng chung cư của cô, cậu dừng xe. Mưa đã nhỏ lại.
Cô xuống xe, tháo mũ bảo hiểm, đưa lại cho cậu.
“Cảm ơn em.”
Cậu nhìn cô, giọng khàn khàn:
“Cô vào nhà đi. Đừng để ướt nữa.”
Cô gật đầu, nhưng chưa quay đi ngay. Cô nhìn cậu dưới ánh đèn đường vàng vọt.
“Khánh Phong… hôm nay, cô cảm ơn em thật lòng.”
Cậu mỉm cười.
“Em mới là người phải cảm ơn. Vì cô đã cho em cơ hội được ở bên cô, dù chỉ một đoạn đường.”
Cô quay đi, bước vào cổng. Nhưng khi lên đến tầng, cô đứng bên cửa sổ nhìn xuống. Cậu vẫn đứng đó, dưới mưa lất phất, nhìn lên cửa sổ cô. Khi thấy cô, cậu giơ tay vẫy nhẹ, rồi mới nổ máy xe đi.
Thanh Lam tựa vào khung cửa, tay ôm ngực. Cô cảm nhận rõ ràng: ánh đèn neon hành lang hôm nay không còn lạnh lẽo nữa. Nó đã ấm áp, vì có cậu đứng dưới đó.
Và cô biết: cô không thể giả vờ nữa. Cô đã bắt đầu muốn cậu – thật sự, sâu sắc, và không thể dừng lại.