MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHãy Để Em Ở Bên CôChương 7: Cà Phê Sữa Đá Và Bí Mật

Hãy Để Em Ở Bên Cô

Chương 7: Cà Phê Sữa Đá Và Bí Mật

1,135 từ · ~6 phút đọc

Buổi chiều thứ Tư, Sài Gòn nắng dịu hơn thường lệ, nhưng không khí vẫn oi bức, ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Thanh Lam rời trường sớm hơn lịch, không phải vì bận việc, mà vì cô cần một khoảng không gian để thở. Cô không muốn ở lại giảng đường, không muốn vô tình chạm mắt Khánh Phong trong giờ tự học chiều. Sau giấc mơ đêm qua và lời thì thầm của cậu sáng nay, cô cảm thấy mình như đang đi trên một sợi dây mỏng manh – chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể ngã nhào.

Cô rẽ vào con hẻm nhỏ gần cổng trường, nơi có quán cà phê vỉa hè quen thuộc. Quán cũ kỹ, bàn ghế nhựa thấp, mái che bằng tôn cũ, nhưng cà phê sữa đá ở đây đậm đà, ngọt vừa đủ, đúng gu của cô. Cô gọi một ly lớn, ngồi vào góc khuất nhất, tựa lưng vào tường, mắt nhìn ra dòng người qua lại.

Cô nhấp một ngụm, vị đắng ngọt lan tỏa. Cô cố tập trung vào cuốn sách trên tay – một tập thơ Xuân Diệu – nhưng đầu óc cứ trôi dạt. Những dòng chữ nhảy múa: “Tôi muốn ôm / Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn…” Cô khẽ cười cay đắng. Xuân Diệu viết về khao khát sống mãnh liệt, còn cô thì đang cố kìm nén chính khao khát ấy.

Tiếng ghế nhựa kéo nhẹ vang lên bên cạnh. Cô ngẩng đầu.

Khánh Phong.

Cậu đứng đó, tay cầm hai ly cà phê sữa đá, một ly còn nguyên seal, một ly đã mở nắp. Cậu mỉm cười – nụ cười nửa miệng quen thuộc, nhưng hôm nay có thêm chút ngại ngùng.

“Cô Lam… em đoán cô sẽ ở đây. Em mua sẵn ly cho cô rồi.”

Cô cứng người. Tim đập nhanh đến mức cô sợ cậu nghe thấy.

“Em… theo dõi cô à?”

“Không phải theo dõi,” cậu ngồi xuống ghế đối diện, đặt ly cà phê trước mặt cô. “Em chỉ… hy vọng gặp cô. Hôm nay cô rời trường sớm, em nghĩ cô cần không gian. Nhưng em không chịu nổi nếu không gặp cô dù chỉ một lát.”

Cô nhìn ly cà phê, rồi nhìn cậu. Ánh nắng chiều chiếu qua tán lá me, rọi lên khuôn mặt cậu những vệt sáng lốm đốm. Cậu trông thật trẻ, thật chân thành, và thật… nguy hiểm đối với trái tim cô.

“Khánh Phong, chúng ta không nên gặp nhau ngoài trường thế này.”

Cậu gật đầu, nhưng không đứng dậy.

“Em biết. Nhưng em không muốn chỉ gặp cô trong giảng đường, trong văn phòng, hay qua tin nhắn. Em muốn gặp cô như một người bình thường. Như hôm nay – chỉ là hai người ngồi uống cà phê, nói chuyện.”

Cô im lặng. Tay cô chạm vào ly cà phê, ngón tay lạnh buốt vì lớp đá bên trong. Cậu nhìn cô, giọng thấp xuống:

“Cô giận em vì sáng nay em nói về giấc mơ à?”

Cô giật mình, mặt đỏ bừng. Cô cúi đầu, giả vờ khuấy cà phê.

“Em đừng nhắc lại. Đó chỉ là… vô tình.”

“Vô tình sao nổi,” cậu thì thầm. “Em thấy cô run khi em hỏi. Cô mơ thấy em, phải không? Và cô sợ vì giấc mơ ấy quá thật.”

Thanh Lam ngẩng lên, mắt long lanh nước. Cô không muốn thừa nhận, nhưng lời cậu như một lưỡi dao nhẹ nhàng cắt vào lớp vỏ phòng vệ cuối cùng.

“Đúng vậy. Cô mơ thấy em. Và trong mơ… cô không dừng lại.”

Cậu im lặng vài giây, rồi đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay cô trên bàn. Chỉ là chạm nhẹ, không nắm, không siết, nhưng đủ để cô cảm nhận hơi ấm từ da cậu.

“Em cũng mơ thấy cô. Mỗi đêm. Không chỉ một lần. Và em không muốn dừng lại. Vì em biết… nếu chúng ta thật sự chạm vào nhau, sẽ không còn là mơ nữa.”

Cô rút tay về, nhưng chậm rãi, như thể không muốn rời hẳn. Cô nhìn cậu, giọng run run:

“Em không hiểu đâu. Nếu chuyện này lộ ra, cô sẽ mất tất cả. Công việc, danh dự, tương lai. Còn em… em còn cả một đời phía trước. Em không sợ sao?”

Cậu nhìn thẳng vào mắt cô.

“Em sợ. Em sợ cô sẽ đẩy em ra xa. Em sợ một ngày nào đó cô sẽ chọn quên em để bảo vệ chính mình. Nhưng em sợ nhất là… sống mà không dám thử. Em thà mất tất cả còn hơn sống với nỗi tiếc nuối rằng mình chưa từng có cô.”

Lời cậu chân thành đến mức khiến cô nghẹn ngào. Cô cúi đầu, nước mắt rơi xuống ly cà phê, tan vào lớp đá.

Cậu đưa khăn giấy cho cô, giọng dịu dàng:

“Cô đừng khóc. Em không ép cô. Em chỉ muốn cô biết: em ở đây. Dù cô chọn thế nào, em vẫn chờ.”

Cô lau nước mắt, ngẩng lên nhìn cậu. Ánh mắt cậu không còn thách thức, chỉ còn lại sự kiên nhẫn và yêu thương – thứ yêu thương khiến cô vừa ấm áp vừa đau đớn.

Cô thì thầm:

“Cô không biết phải làm gì nữa. Cô sợ lắm, Khánh Phong.”

Cậu mỉm cười nhẹ, đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc rơi trên trán cô – cử chỉ nhẹ nhàng, nhưng đủ khiến cô run rẩy.

“Vậy thì đừng làm gì cả. Hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Chỉ cần cô đừng chạy trốn em nữa. Được không?”

Cô không trả lời ngay. Cô nhìn ra con hẻm, nơi dòng người vẫn qua lại vô tư. Rồi cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Cô không hứa được. Nhưng… hôm nay, cô sẽ ngồi đây với em. Chỉ hôm nay thôi.”

Cậu gật đầu, nụ cười lan rộng.

“Vậy là đủ rồi.”

Hai người ngồi đó, uống cà phê sữa đá, nói chuyện linh tinh – về sách, về thơ, về những con phố Sài Gòn mưa nắng thất thường. Không chạm tay nữa, không nói gì vượt giới hạn. Nhưng giữa họ, một bí mật đã hình thành: bí mật của hai trái tim đang dần tìm thấy nhau trong lớp vỏ cấm kỵ.

Khi mặt trời lặn, cô đứng dậy.

“Cô về đây.”

Cậu đứng theo, đưa cô ra đầu hẻm.

“Cô về cẩn thận nhé. Mai gặp lại.”

Cô gật đầu, rồi quay đi. Nhưng trước khi bước hẳn, cô dừng lại, nói nhỏ:

“Cảm ơn em… vì ly cà phê. Và vì đã không ép cô.”

Cậu mỉm cười.

“Em sẽ chờ đến khi cô sẵn sàng.”

Cô bước đi, lòng nhẹ nhàng hơn một chút. Nhưng cô biết: ly cà phê sữa đá hôm nay không chỉ là đồ uống. Nó là khởi đầu của một bí mật mà cả hai đều không thể quay đầu.

Và bí mật ấy, đang lớn dần từng ngày.