MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHãy Để Em Ở Bên CôChương 6: Giấc Mơ Không Nên Có

Hãy Để Em Ở Bên Cô

Chương 6: Giấc Mơ Không Nên Có

1,021 từ · ~6 phút đọc

Đêm ấy, Thanh Lam ngủ muộn hơn thường lệ. Sau chuỗi tin nhắn với Khánh Phong, cô đã tắt máy, cố gắng ép mình vào giấc ngủ bằng cách đọc một cuốn sách cũ – “Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt” của Lưu Quang Vũ. Nhưng càng đọc, cô càng thấy những dòng chữ như đang nói về chính mình: một linh hồn bị giam trong thân xác không thuộc về nó, khao khát được tự do, nhưng lại sợ hãi khi nghĩ đến việc phá vỡ mọi quy tắc.

Cô tắt đèn lúc gần 2 giờ sáng. Phòng tối om, chỉ còn ánh đèn đường hắt qua rèm cửa sổ tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên tường. Cô nằm nghiêng, ôm gối, cố hít thở đều. Nhưng giấc ngủ đến không yên bình.

Trong mơ, cô thấy mình đang đứng trong giảng đường A203, nhưng lớp học vắng tanh. Không sinh viên, không tiếng ồn, chỉ có ánh đèn neon trắng lạnh lẽo và tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ. Cô đứng sau bàn giảng, tay cầm phấn, nhưng không viết được gì. Phấn rơi xuống sàn, vỡ tan.

Rồi một bóng người bước vào từ cửa sau. Khánh Phong. Cậu mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn cao, tóc hơi ướt mưa như lần trú ở thư viện. Cậu không nói gì, chỉ tiến lại gần cô, từng bước chậm rãi, chắc chắn.

Cô muốn lùi lại, nhưng chân như bị đóng đinh. Tim cô đập nhanh đến mức đau nhói. Khi cậu đứng sát trước mặt, khoảng cách chỉ còn vài phân, cậu cúi xuống, thì thầm bên tai cô – giọng trầm ấm, khàn khàn như trong tin nhắn đêm qua:

“Cô sợ à? Hay cô đang chờ em?”

Cô không trả lời được. Miệng cô khô khốc. Tay cậu đưa lên, chạm nhẹ vào má cô. Ngón tay ấm áp, lướt xuống cổ, rồi dừng lại nơi xương quai xanh. Cô run rẩy, da nổi gai ốc. Cậu kéo cô lại gần hơn, môi cậu chạm nhẹ vào môi cô – không vội vã, mà chậm rãi, như đang nếm thử một thứ gì đó quý giá.

Cô nhắm mắt. Trong mơ, mọi rào cản tan biến. Cô đáp lại nụ hôn ấy, tay vòng qua cổ cậu, kéo cậu sát hơn. Cơ thể cậu nóng bỏng áp vào cô, tay cậu luồn qua lớp áo sơ mi mỏng, chạm vào da thịt trần. Cô rên khẽ, tiếng rên bị nuốt chửng trong nụ hôn sâu hơn.

Cậu thì thầm giữa những nụ hôn:

“Cô đẹp lắm… Cô biết không? Em mơ thấy cô mỗi đêm.”

Tay cậu trượt xuống eo cô, siết chặt. Cô cảm nhận rõ ràng sức mạnh trong vòng tay ấy, sức mạnh khiến cô vừa sợ hãi vừa khao khát. Cô tựa vào cậu, để cậu dẫn dắt. Trong mơ, không có giảng đường, không có quy tắc, chỉ còn hai người hòa quyện trong ánh đèn mờ ảo và tiếng mưa.

Cô cảm thấy cơ thể mình dâng trào, từng làn sóng khoái lạc chạy dọc sống lưng. Cô cong người, thì thầm tên cậu:

“Khánh Phong…”

Rồi đột ngột, mọi thứ dừng lại. Cô mở mắt.

Phòng ngủ vẫn tối om. Cô nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm áo ngủ, hơi thở dồn dập. Tay cô vô thức đặt giữa hai đùi, nơi vẫn còn cảm giác nóng ran từ giấc mơ. Cô giật mình ngồi dậy, bật đèn ngủ.

Đồng hồ chỉ 4 giờ 17 sáng.

Cô ôm mặt, nước mắt lăn dài. Không phải khóc vì xấu hổ, mà vì một nỗi sợ hãi sâu thẳm: giấc mơ ấy quá thật, quá sống động, đến mức cô không biết đâu là ranh giới giữa mơ và thực.

Cô với tay lấy điện thoại, màn hình vẫn tối. Không tin nhắn mới từ cậu. Cô thở phào, nhưng đồng thời lại thấy trống rỗng.

Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh. Dòng nước xối xả lên người, nhưng không dập tắt được ngọn lửa vẫn âm ỉ trong cô. Cô tựa vào tường gạch men lạnh, thì thầm với chính mình:

“Mình điên rồi… Mình không được phép.”

Nhưng lời nói ấy yếu ớt, không đủ sức thuyết phục.

Sáng hôm ấy, cô đến trường muộn hơn thường lệ. Khi bước vào giảng đường A203, lớp đã đông đủ. Cô cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng khi ánh mắt chạm vào Khánh Phong – cậu ngồi hàng giữa, vẫn nhìn cô chăm chú như mọi khi – cô phải quay đi ngay lập tức.

Cô hứa sẽ nhìn thẳng vào mắt cậu hôm nay. Nhưng giờ đây, cô không dám. Vì cô sợ cậu sẽ nhìn thấu: đêm qua, trong giấc mơ, cô đã buông thả hoàn toàn với cậu.

Buổi học trôi qua trong mơ hồ. Cô giảng về “Tắt Đèn”, nhưng giọng nói run run mỗi khi nhắc đến nỗi đau bị kìm nén. Khánh Phong không giơ tay hỏi gì, chỉ ngồi yên, ánh mắt theo dõi từng cử động của cô.

Khi chuông reo, sinh viên ra về. Cậu vẫn ở lại, chậm rãi thu dọn. Thanh Lam giả vờ sắp xếp tài liệu, không nhìn cậu.

Cậu bước xuống, dừng lại trước bàn.

“Cô Lam… hôm nay cô không nhìn em à?”

Cô giật mình, ngẩng lên. Ánh mắt cậu như biết hết mọi chuyện.

“Em nói gì vậy? Cô bận thôi.”

Cậu mỉm cười nhẹ, giọng thấp xuống:

“Em mơ thấy cô đêm qua. Rất thật. Cô có… mơ gì không ạ?”

Tim cô ngừng đập một nhịp. Cô nhìn cậu, mặt đỏ bừng.

“Không có gì cả. Em về đi.”

Cậu không hỏi thêm, chỉ gật đầu rồi rời đi. Nhưng trước khi ra cửa, cậu quay lại, thì thầm đủ để cô nghe:

“Nếu cô mơ thấy em… thì đừng sợ. Vì em cũng đang mơ về cô.”

Cửa khép lại.

Thanh Lam ngồi phịch xuống ghế, tay ôm ngực. Cô cảm nhận rõ ràng: giấc mơ không nên có ấy không còn là giấc mơ nữa. Nó đã trở thành một phần của hiện thực – một phần mà cô không thể trốn tránh lâu hơn.

Và có lẽ, cô cũng không muốn trốn nữa.