MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHãy Để Em Ở Bên CôChương 5: Lời Thì Thầm Bên Tai

Hãy Để Em Ở Bên Cô

Chương 5: Lời Thì Thầm Bên Tai

912 từ · ~5 phút đọc

Đêm thứ Ba, Sài Gòn vẫn còn vương chút mưa lất phất từ chiều. Thanh Lam nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Đồng hồ chỉ 11 giờ 45, nhưng giấc ngủ không đến. Cô lăn qua lăn lại, chăn quấn chặt quanh người như muốn giữ lấy chút bình yên còn sót lại. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh Khánh Phong lại hiện lên: ánh mắt sâu thẳm trong văn phòng, ngón tay chạm nhẹ khi đưa tài liệu, hơi thở ấm áp phả vào gáy khi cậu đỡ cô dưới mưa.

Cô bật dậy, với tay lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, thông báo tin nhắn từ nhóm lớp hiện lên, nhưng không có gì từ cậu. Cô tự hỏi: sao mình lại chờ? Sao mình lại mong một tin nhắn từ chính sinh viên của mình?

Cô mở ứng dụng tin nhắn, tìm tên Khánh Phong – số điện thoại cậu để lại trong form đăng ký tư vấn. Ngón tay cô lướt qua màn hình, dừng lại ở ô soạn tin. Cô gõ vài chữ: “Em về nhà an toàn chưa?” rồi xóa ngay. Lại gõ: “Cô xin lỗi vì hôm nay.” Lại xóa.

Cuối cùng, cô đặt điện thoại xuống, thở dài. Nhưng chỉ vài giây sau, màn hình sáng lên. Một tin nhắn mới.

Từ Khánh Phong.

“Em biết giờ này cô chưa ngủ. Em cũng vậy.”

Tim cô đập thình thịch. Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ, như thể nó có thể biến mất nếu cô chớp mắt. Cô gõ lại, ngón tay run run:

“Em nhắn gì giờ này? Mai còn học sớm.”

Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức.

“Em không ngủ được vì nghĩ về buổi tư vấn hôm nay. Cô giận em à?”

Cô cắn môi. Nên trả lời thế nào đây? Nói giận ư? Cô không giận. Cô sợ. Sợ chính mình đang để mọi thứ trượt khỏi tầm kiểm soát.

Cô gõ: “Không giận. Nhưng chúng ta không nên nhắn tin thế này.”

Cậu trả lời: “Em biết. Nhưng em không thể dừng lại. Cô có bao giờ cảm thấy… như có một thứ gì đó đang kéo mình lại gần người khác, dù biết là sai?”

Cô đọc đi đọc lại. Lời cậu như đang nói hộ lòng cô. Cô đặt điện thoại xuống, đứng dậy mở cửa sổ. Gió đêm mang theo mùi mưa ẩm ướt ùa vào phòng. Cô tựa vào khung cửa, hít sâu.

Điện thoại rung thêm lần nữa.

“Em xin lỗi nếu làm cô khó xử. Nhưng em muốn nói thật: từ ngày đầu gặp lại cô, em đã không thể nghĩ đến ai khác. Cô có thể chặn em, xóa số em, nhưng em vẫn sẽ chờ. Vì em tin… cô cũng đang đấu tranh giống em.”

Thanh Lam cảm thấy mắt mình cay cay. Cô cầm điện thoại, ngón tay lướt trên bàn phím.

“Khánh Phong, em còn trẻ. Em có cả tương lai phía trước. Đừng vì một khoảnh khắc mà hủy hoại tất cả.”

Cậu trả lời nhanh: “Em không còn trẻ đến mức không biết mình muốn gì. Và em muốn cô. Không phải vì cô là giảng viên, không phải vì ký ức cũ. Vì chính cô – người phụ nữ khiến em rung động mỗi khi cô cười, mỗi khi cô giảng bài, mỗi khi cô đỏ mặt vì em.”

Cô đọc mà tim như ngừng đập. Cô tưởng tượng cậu đang ngồi đâu đó trong căn phòng nhỏ, có lẽ cũng mở cửa sổ như cô, mắt nhìn ra màn mưa, gõ từng chữ một cách chậm rãi, chân thành.

Cô gõ: “Em đừng nói thế. Chúng ta không thể.”

“Vì sao không thể? Vì tuổi tác? Vì vị trí? Hay vì cô sợ chính cảm xúc của mình?”

Cô không trả lời ngay. Cô ngồi xuống giường, ôm gối, nước mắt lăn dài trên má. Không phải khóc vì buồn, mà vì một cảm giác giải thoát kỳ lạ – như thể ai đó cuối cùng cũng nhìn thấu cô.

Cô gõ, xóa, rồi gõ lại:

“Em đúng. Cô sợ. Cô sợ nếu buông thả, mọi thứ sẽ sụp đổ. Cô sợ mất việc, sợ bị phán xét, sợ… chính em sẽ hối hận sau này.”

Tin nhắn của cậu đến sau vài giây im lặng dài:

“Em không hối hận. Dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn chọn cô. Còn cô… cô có dám cho phép mình cảm nhận không? Chỉ một lần thôi.”

Cô nhìn màn hình, nước mắt rơi xuống làm nhòe chữ. Cô gõ, lần này không xóa:

“Em về ngủ đi. Mai gặp ở lớp.”

Cậu trả lời: “Em sẽ ngủ, nếu cô hứa mai sẽ nhìn thẳng vào mắt em, dù chỉ một giây.”

Cô mỉm cười qua nước mắt.

“Được. Cô hứa.”

Cậu gửi icon một trái tim nhỏ, rồi offline.

Thanh Lam đặt điện thoại xuống, nằm ngửa ra giường. Tim cô vẫn đập nhanh, nhưng không còn nặng nề nữa. Cô cảm nhận rõ ràng: một cánh cửa trong lòng đã hé mở rộng hơn. Không phải vì cậu ép buộc, mà vì chính cô đã muốn mở.

Cô thì thầm với chính mình, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy:

“Chỉ một lần thôi… mình có thể cho phép không?”

Ngoài trời, mưa đã tạnh. Nhưng trong lòng cô, cơn mưa vẫn rơi – những giọt mưa của khao khát, của sợ hãi, và của một thứ tình cảm đang lớn dần từng ngày.

Sáng mai, cô sẽ gặp cậu. Và cô biết, ánh mắt ấy sẽ không còn né tránh nữa.