MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHãy Để Em Ở Bên CôChương 4: Buổi Tư Vấn Muộn Màng

Hãy Để Em Ở Bên Cô

Chương 4: Buổi Tư Vấn Muộn Màng

1,130 từ · ~6 phút đọc

Thứ Hai tuần sau, trời Sài Gòn hiếm hoi nắng nhẹ. Ánh sáng vàng nhạt len qua cửa sổ văn phòng khoa Văn học, chiếu lên bàn làm việc của Thanh Lam những vệt sáng dài. Cô ngồi đó từ chiều, kiểm tra lịch tư vấn cho sinh viên năm nhất. Hầu hết các buổi đã kín, chỉ còn một slot cuối cùng: 6 giờ 30 tối, tên Khánh Phong.

Cô nhìn tên cậu trên màn hình, ngón tay lướt nhẹ lên bàn phím. Cô đã nghĩ đến việc hủy buổi này, viện cớ bận việc đột xuất. Nhưng rồi cô lại tự hỏi: hủy vì lý do gì? Vì cậu là sinh viên cũ? Vì ánh mắt cậu khiến cô bất an? Hay vì chính cô đang sợ phải đối diện với thứ gì đó đang lớn dần trong lòng mình?

Cô để nguyên lịch. Và giờ, khi đồng hồ điểm 6 giờ 25, cô vẫn ngồi yên, tay cầm cốc cà phê nguội ngắt, mắt nhìn ra hành lang vắng tanh.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.

“Mời vào.”

Khánh Phong bước vào, vẫn chiếc áo sơ mi trắng quen thuộc, tay cầm tập tài liệu và một cuốn sổ tay nhỏ. Cậu khẽ cúi đầu chào.

“Chào cô. Em đến muộn vài phút vì kẹt xe.”

“Không sao. Ngồi đi.”

Cô chỉ ghế đối diện bàn. Cậu ngồi xuống, đặt tài liệu lên bàn. Không khí trong phòng nhỏ bỗng chật chội hơn thường lệ. Mùi nước hoa nam tính của cậu lan tỏa nhẹ, lẫn với mùi giấy mới và cà phê còn vương trên bàn cô.

“Em muốn hỏi về đề tài cho bài tiểu luận giữa kỳ. Em đang phân vân giữa hai hướng: ‘Cái tôi trong thơ Xuân Diệu’ hoặc ‘Sự tha hóa trong văn xuôi Nam Cao’.”

Cô gật đầu, cố giữ giọng chuyên nghiệp.

“Cả hai đều hay. Nhưng nếu em chọn Xuân Diệu, em có thể khai thác khía cạnh tình yêu và dục vọng bị kìm nén trong bối cảnh xã hội phong kiến. Còn Nam Cao thì sâu hơn về mặt xã hội. Em nghiêng về hướng nào?”

Cậu nhìn thẳng vào mắt cô.

“Em nghiêng về Xuân Diệu ạ. Vì em thấy… tình yêu và dục vọng là thứ rất thật, rất mạnh mẽ. Khi bị kìm nén, nó không biến mất, mà chỉ âm ỉ, chờ một khoảnh khắc để bùng lên. Em muốn viết về điều đó.”

Lời cậu nói chậm rãi, từng chữ như được cân nhắc kỹ. Thanh Lam cảm thấy má mình nóng lên. Cô cúi xuống, giả vờ ghi chép.

“Tốt. Em có thể bắt đầu bằng bài ‘Vội Vàng’. Xuân Diệu viết về sự khao khát sống, khao khát yêu, như thể thời gian đang trôi qua từng giây. Em nghĩ sao về câu: ‘Tôi muốn tắt nắng đi / Cho màu đừng nhạt mất…’?”

Cậu mỉm cười nhẹ.

“Em thích câu đó. Nó không chỉ là tắt nắng, mà là muốn giữ lấy khoảnh khắc, giữ lấy cảm xúc trước khi nó tan biến. Cô nghĩ… trong đời thực, có ai dám ‘tắt nắng’ để giữ lấy điều mình muốn không ạ?”

Câu hỏi lại mang tính cá nhân. Thanh Lam ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt cậu – sâu thẳm, kiên định. Cô hít sâu.

“Có lẽ… không nhiều người dám. Vì sợ hậu quả. Sợ mất tất cả.”

Cậu gật đầu, rồi bất ngờ đẩy tập tài liệu về phía cô.

“Em viết dàn ý sơ bộ đây ạ. Cô xem giúp em được không?”

Cô nhận lấy, mở ra. Tay hai người chạm nhau nhẹ – chỉ là vô tình, khi ngón tay cô lướt qua mép giấy và chạm vào ngón tay cậu. Nhưng cả hai đều khựng lại.

Da cậu ấm. Ấm đến mức khiến cô giật mình. Cô rút tay về nhanh, nhưng cảm giác ấy vẫn lưu lại: nóng ran, như một dòng điện nhỏ chạy dọc cánh tay.

Cô cúi xuống đọc dàn ý, cố che giấu sự rối loạn. Dàn ý viết rõ ràng, lập luận mạch lạc, nhưng xen lẫn vài câu mang tính triết lý cá nhân: “Dục vọng không phải là tội lỗi, mà là bản năng con người. Kìm nén nó quá lâu, ta sẽ tự thiêu đốt chính mình.”

Cô đọc xong, ngẩng lên.

“Dàn ý tốt. Nhưng em nên giảm bớt phần cảm xúc cá nhân. Giữ ở mức phân tích văn học thôi.”

Cậu nhìn cô, giọng thấp hơn.

“Cô sợ em viết thật lòng à? Hay cô sợ… nếu em viết thật, thì cô sẽ phải thừa nhận điều gì đó?”

Không khí phòng đột ngột im lặng. Chỉ còn tiếng quạt trần quay vù vù và tiếng tim cô đập dồn dập.

“Khánh Phong,” cô nói, giọng hơi run. “Em là sinh viên. Cô là giảng viên. Chúng ta không nên nói những điều vượt quá giới hạn.”

Cậu im lặng vài giây, rồi đứng dậy, tiến lại gần bàn cô hơn. Không phải để uy hiếp, mà như muốn nhìn rõ hơn khuôn mặt cô.

“Em biết. Em không muốn làm cô khó xử. Nhưng em không thể giả vờ như không có gì xảy ra. Từ buổi học đầu tiên, từ lần trú mưa ở thư viện… em cảm nhận được. Cô cũng vậy, phải không?”

Thanh Lam đứng bật dậy, lùi lại một bước. Lưng cô chạm vào giá sách sau lưng.

“Em nói gì vậy? Không có gì cả. Chỉ là… chỉ là em hiểu lầm thôi.”

Cậu không tiến thêm, nhưng ánh mắt cậu vẫn khóa chặt lấy cô.

“Em không hiểu lầm. Em thấy cách cô nhìn em. Thấy cách cô run khi tay chạm tay. Cô sợ, nhưng cô cũng… muốn.”

Lời cậu như một nhát dao nhẹ nhàng đâm vào tim cô. Thanh Lam cảm thấy mắt mình cay cay. Cô quay mặt đi, tay nắm chặt mép bàn.

“Ra ngoài đi, Khánh Phong. Buổi tư vấn kết thúc rồi.”

Cậu đứng yên thêm vài giây, rồi khẽ thở dài.

“Em xin lỗi nếu làm cô khó chịu. Nhưng em sẽ không dừng lại. Vì em biết… cô cũng chưa muốn dừng.”

Cậu quay người, bước ra cửa. Trước khi đi, cậu dừng lại, nói nhỏ:

“Cô về cẩn thận nhé. Đêm nay mưa to đấy.”

Cửa khép lại nhẹ nhàng.

Thanh Lam ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm mặt. Tim cô vẫn đập loạn xạ. Cô cảm nhận rõ ràng: nơi ngón tay chạm nhau vẫn còn nóng ran. Và sâu thẳm trong lòng, một giọng nói nhỏ bé thì thầm: cậu ấy nói đúng.

Cô sợ. Nhưng cô cũng… khao khát.

Ngoài trời, mây đen kéo đến. Mưa lại bắt đầu rơi, từng giọt nặng nề đập vào cửa sổ. Thanh Lam tựa đầu vào bàn, mắt nhắm nghiền.

Cô biết: buổi tư vấn muộn màng này không phải kết thúc. Nó chỉ là khởi đầu.

Và cơn mưa đêm nay, có lẽ sẽ không tạnh sớm.