Mưa Sài Gòn chiều thứ Sáu luôn có cách làm mọi thứ chậm lại. Những con phố nhỏ quanh trường đại học ngập nước, xe máy lướt qua tạo thành những vệt sóng lăn tăn, và mùi đất ẩm lẫn với khói xe khiến không khí trở nên nặng nề, gần gũi một cách kỳ lạ. Thanh Lam bước ra khỏi cổng trường lúc 5 giờ chiều, chiếc ô đen nhỏ xíu không đủ che hết người. Cô định chạy nhanh ra đường lớn bắt xe ôm về, nhưng mưa càng lúc càng to, buộc cô phải nép vào hành lang thư viện – nơi mái hiên rộng và ít người qua lại nhất.
Cô ngồi xuống bậc thềm, ôm cặp tài liệu sát ngực, mắt nhìn ra khoảng sân ướt át. Mưa rơi lộp độp trên mái tôn, tiếng đều đều như nhịp tim ai đó đang đếm ngược. Thanh Lam thở dài. Tuần này cô cố tình tránh nhìn thẳng vào Khánh Phong trong lớp. Mỗi lần ánh mắt chạm nhau, cô lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, và điều đó khiến cô sợ. Sợ chính mình. Sợ rằng thứ gì đó đang thức tỉnh mà cô không kiểm soát được.
Cô lấy điện thoại ra, lướt qua tin nhắn. Không có gì đặc biệt, chỉ vài thông báo từ nhóm khoa, một tin nhắn từ mẹ hỏi thăm sức khỏe. Cô định tắt màn hình thì một bóng người cao lớn xuất hiện ở đầu hành lang.
Khánh Phong.
Cậu cũng ướt sũng, áo sơ mi trắng dính sát vào người, lộ rõ đường nét cơ thể săn chắc. Tóc rối bù, vài giọt nước mưa lăn dài trên trán. Cậu cầm một cuốn sách cũ bìa giấy đã ngả vàng, che tạm lên đầu. Khi thấy cô, cậu khựng lại một giây, rồi mỉm cười – nụ cười nửa miệng quen thuộc.
“Cô Lam cũng kẹt mưa à?”
Cô gật đầu, cố giữ giọng bình thường.
“Ừ. Mưa to quá, chờ tạnh một chút.”
Cậu bước lại gần, ngồi xuống cách cô hai bậc thềm – đủ gần để cô ngửi thấy mùi nước mưa lẫn với mùi xà phòng trên người cậu, nhưng không quá gần để gây khó xử.
“Em cũng vậy. Thư viện đóng cửa sớm hôm nay, không vào được.”
Cô liếc nhìn cuốn sách trên tay cậu. Bìa cũ kỹ, chữ in mờ: “Tắt Đèn” của Ngô Tất Tố.
“Em đang đọc lại sách này à?”
“Vâng ạ. Cô từng giới thiệu trong buổi dạy thêm hồi cấp ba. Em giữ lại từ đó. Hôm nay rảnh, đọc lại để chuẩn bị cho bài thuyết trình tuần sau.”
Thanh Lam bất giác mỉm cười. Ký ức ùa về: cậu học sinh lớp 11 ngồi cuối lớp, ít nói, nhưng mỗi khi cô hỏi, cậu luôn trả lời đúng trọng tâm. Lúc ấy cô nghĩ cậu chỉ là một cậu bé giỏi văn. Giờ đây, cậu đã cao lớn, giọng nói trầm ấm, và ánh mắt nhìn cô không còn ngây thơ nữa.
“Em vẫn nhớ rõ thế à?”
“Em nhớ hết những gì cô nói. Cô hay bảo: ‘Đọc sách không phải để biết, mà để cảm nhận. Cảm nhận đến mức nó trở thành một phần của mình.’ Em làm theo lời cô.”
Cô im lặng. Mưa vẫn rơi, tiếng lộp độp như nhịp tim cô đang tăng dần.
Khánh Phong mở cuốn sách, lật đến một trang đã gấp góc.
“Đây này ạ. Đoạn chị Dậu bán con. Em đọc mà thấy nghẹn. Không phải vì nghèo, mà vì cái nghèo ấy ép người ta phải chôn vùi tình cảm, chôn vùi cái tôi. Cô nghĩ sao?”
Cô nhìn cậu, rồi nhìn cuốn sách. Tay cậu cầm sách chắc chắn, ngón tay dài, nổi gân nhẹ. Cô bất giác nghĩ: Tay ấy nếu chạm vào da thịt mình thì sẽ thế nào? Ý nghĩ ấy lướt qua nhanh như chớp, khiến cô giật mình quay đi.
“Cô nghĩ… chị Dậu không chỉ bán con, mà còn bán đi một phần linh hồn mình. Và điều đáng sợ là, khi bán đi rồi, chị ấy không còn cách nào lấy lại.”
Cậu gật đầu, mắt vẫn nhìn cô.
“Như cái tôi bị kìm nén ấy hả cô? Bán đi một phần để sống sót, rồi sống mà không còn là mình nữa.”
Không khí giữa hai người chợt im lặng. Chỉ còn tiếng mưa và hơi thở. Thanh Lam cảm thấy ngực mình nặng trĩu. Cô đứng dậy, định nói lời tạm biệt.
“Thôi, mưa nhỏ rồi. Cô về đây.”
Nhưng khi cô bước xuống bậc thềm, một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn chiếc ô của cô bay ra xa. Cô vội chạy theo, chân trượt trên nền ướt, suýt ngã. Khánh Phong phản xạ nhanh, lao tới đỡ lấy eo cô từ phía sau.
Cả hai cùng khựng lại.
Tay cậu vòng qua eo cô, chắc chắn, ấm áp. Cơ thể cậu áp sát lưng cô, hơi thở nóng hổi phả vào gáy. Thanh Lam cứng người, tim đập thình thịch đến mức cô sợ cậu nghe thấy.
“Cô… cẩn thận.”
Giọng cậu khàn khàn, thấp hơn thường lệ.
Cô quay đầu, mặt đối mặt với cậu. Khoảng cách chỉ vài phân. Mưa nhỏ giọt từ tóc cậu rơi xuống má cô. Mùi nước mưa, mùi da thịt, mùi sách cũ – tất cả hòa quyện khiến đầu óc cô quay cuồng.
“Cảm… cảm ơn em.”
Cô thì thầm, giọng run run. Tay cậu vẫn chưa buông eo cô. Ngón tay cậu khẽ siết nhẹ, như vô tình, nhưng đủ để cô cảm nhận sức nóng lan tỏa qua lớp áo mỏng.
Một giây. Hai giây. Thời gian như ngừng trôi.
Rồi cậu buông tay, lùi lại một bước. Mặt cậu hơi đỏ, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng.
“Để em đưa cô ra cổng. Mưa vẫn to, cô ướt hết rồi.”
Cô gật đầu, không dám nói gì thêm. Hai người bước song song dưới mưa, cậu cầm ô che cho cả hai. Vai họ chạm nhau nhẹ nhàng mỗi khi né vũng nước. Không ai nói gì, nhưng không khí giữa họ đặc quánh những cảm xúc không tên.
Đến cổng trường, cậu dừng lại.
“Cô về cẩn thận nhé. Mai gặp lại.”
Cô nhìn cậu, cố nở nụ cười.
“Ừ. Cảm ơn em… vì cuốn sách, và vì hôm nay.”
Cậu mỉm cười, rồi quay đi, bóng lưng cao lớn dần khuất trong màn mưa.
Thanh Lam đứng yên dưới mái hiên cổng, tay ôm chặt cặp tài liệu. Cô cảm nhận rõ ràng: da thịt nơi eo vẫn còn lưu lại hơi ấm từ tay cậu. Một cảm giác lạ lùng lan tỏa – vừa ngọt ngào, vừa tội lỗi.
Cô tự nhủ: Chỉ là vô tình. Chỉ là một khoảnh khắc.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết: cơn mưa hôm nay không chỉ làm ướt áo quần. Nó đã làm ướt cả một góc tâm hồn mà cô cố tình khóa chặt.
Và có lẽ, cánh cửa ấy đã bắt đầu hé mở.