Ánh nắng buổi chiều gắt đến mức khiến lớp thủy tinh trên các tòa cao ốc phản chiếu những luồng sáng chói lòa, đổ ập xuống quảng trường trung tâm. Lê An tỉnh dậy giữa một biển người đang hối hả qua lại. Tai cô ù đi, và cảm giác đầu tiên là một cơn chóng mặt dữ dội như thể ai đó vừa nhấc bổng linh hồn cô lên rồi ném mạnh vào một lớp vỏ bọc xa lạ. Cô đứng đó, giữa dòng người mặc đồ công sở chỉnh tề, nhưng khi cúi xuống nhìn bản thân, cô thấy mình mặc một chiếc áo sơ mi trắng rẻ tiền và quần vải đen cũ kỹ, loại trang phục mà người ta thường mặc để hòa lẫn vào bất kỳ đám đông nào mà không để lại chút ấn tượng.
Chưa kịp định hình mình đang ở đâu, một bảng điều khiển mờ ảo hiện ra ngay trước mắt cô, chỉ duy nhất cô nhìn thấy. Trên đó dòng chữ màu xanh nhạt bắt đầu nhảy số: Nhân vật quần chúng số 404, nhiệm vụ: Ngã xuống đường khi chiếc Maybach màu đen lao tới, tạo điều kiện cho nam chính phanh gấp và che chở cho nữ chính đang đứng bên cạnh. Thời gian còn lại: ba mươi giây.
Lê An sững sờ. Những ký ức về căn phòng trọ chật hẹp, những đêm tăng ca kiệt sức và hơi lạnh của phòng cấp cứu ở thế giới thực ùa về như một thước phim đứt đoạn. Cô nhận ra mình đã chết, và giờ đây, cô đang tồn tại trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình rẻ tiền mà cô từng đọc lướt qua để giết thời gian. Kinh khủng hơn, cô thậm chí không được làm một nữ phụ có tên tuổi, mà chỉ là một công cụ bằng xương bằng thịt để làm nền cho tình yêu của kẻ khác.
Phía bên kia đường, một cô gái có mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh và đôi mắt to tròn đang ngơ ngác nhìn vào bản đồ, đó chính là Lâm Uyển Nhi, nữ chính của thế giới này. Và từ đằng xa, tiếng động cơ gầm rú của chiếc siêu xe đang lao đến với tốc độ kinh hoàng. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kịch bản: Uyển Nhi sẽ bước hụt, Lê An sẽ bị xô đẩy ngã ra đường, và nam chính Tạ Minh Triết sẽ có màn xuất hiện anh hùng cứu mỹ nhân hoàn hảo.
Cảm giác bị sỉ nhục bùng lên trong lồng ngực Lê An. Ở kiếp trước, cô đã sống như một cái bóng để làm hài lòng sếp, hài lòng cha mẹ, hài lòng xã hội. Đến khi chết đi, cô vẫn phải làm một cái bóng không mặt mũi để phục vụ cho một kịch bản tình yêu phù phiếm.
Chỉ còn mười giây. Đám đông bắt đầu dồn toa, một bàn tay vô danh nào đó đẩy mạnh vào vai cô theo đúng thiết lập của Ý chí thế giới. Cơ thể cô đổ về phía trước, hướng thẳng ra làn xe chạy. Nhưng thay vì nhắm mắt cam chịu, Lê An nghiến răng, dùng hết sức bình sinh trụ vững đôi chân. Cô cúi xuống, bàn tay chạm vào một viên gạch nung đỏ bị bỏ lại sát vỉa hè do công trình đang sửa dỡ.
Thay vì ngã xuống, cô vặn mình, dồn toàn bộ sự uất ức của cả hai kiếp người vào cánh tay phải. Viên gạch bay đi một đường cong sắc lẹm trong không khí, đâm sầm vào kính chắn gió phía trước của chiếc Maybach đang lao tới.
Tiếng kính vỡ tan tành chói tai vang lên, lấn át cả tiếng còi xe. Chiếc siêu xe loạng choạng, tiếng phanh rít dài trên mặt đường nhựa tạo ra một mùi khét lẹt. Đám đông xung quanh la hét, hỗn loạn tột độ. Trong giây phút nam chính Tạ Minh Triết còn đang bàng hoàng nhìn vết rạn trên kính xe, Lê An đã không đợi thêm một giây nào. Cô quay đầu, len qua kẽ hở của dòng người, chạy thục mạng vào con hẻm nhỏ tối tăm gần đó.
Tiếng chuông cảnh báo từ bảng điều khiển trong đầu cô vang lên dồn dập, chuyển sang màu đỏ rực như máu. Kịch bản đã bị xé nát. Lê An vừa chạy vừa thở dốc, lồng ngực đau rát nhưng đôi mắt cô lại sáng rực lên. Lần đầu tiên trong đời, dù là ở thế giới nào, cô cũng cảm thấy mình đang thực sự tỉnh táo. Cô không biết mình sẽ đi đâu, nhưng cô biết chắc chắn một điều: cô sẽ không chết để làm nền cho bất kỳ ai nữa.
Trong bóng tối của con hẻm, một giọng nói máy móc vang lên, lần này không còn vô cảm mà mang theo chút kinh ngạc: Ký chủ đã thực hiện hành vi can thiệp cấp độ S, hệ thống bắt đầu khởi động lại để thích nghi với biến số mới.
Lê An tựa lưng vào bức tường gạch rêu phong, mặc kệ những thông báo đang nhảy múa trước mắt. Cô nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của mình, nơi những vết bụi từ viên gạch vẫn còn bám lại. Cô vẫn chưa có một gương mặt rõ ràng trong thế giới này, nhưng ít nhất, cô đã có một hành động của riêng mình.