MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống 404: Tự Do Hay Tan BiếnChương 2

Hệ Thống 404: Tự Do Hay Tan Biến

Chương 2

982 từ · ~5 phút đọc

Bóng tối trong con hẻm nhỏ hẹp và ẩm thấp bao trùm lấy Lê An, che khuất cô khỏi sự hỗn loạn đang diễn ra ngoài quảng trường. Hơi thở của cô dồn dập, nóng hổi và mang theo vị kim loại của sự sợ hãi xen lẫn phấn khích. Tuy nhiên, sự im lặng mà cô mong đợi đã không đến. Thay vào đó, một luồng điện chạy dọc sống lưng, và một giọng nói lạnh lẽo, mang sắc thái của kim khí va vào nhau vang lên ngay trong đại não, khiến cô đau nhức đến mức phải ôm chặt lấy đầu.

Chào mừng ký chủ đã chính thức kích hoạt trạng thái phản nghịch, giọng nói đó vang lên, hoàn toàn khô khốc. Tôi là hệ thống điều phối nhân vật quần chúng, mã số định danh là Số 0. Bạn vừa thực hiện một hành vi gây đứt gãy mạch truyện chính. Theo quy tắc của thế giới này, mọi sự tồn tại không phục vụ kịch bản đều bị xem là rác dữ liệu và phải bị xóa sổ.

Lê An tựa hẳn người vào bức tường loang lổ rêu xanh, cố gắng điều hòa lại nhịp tim. Cô không hề tỏ ra sợ hãi như cái cách một nhân vật phụ nên có. Cô nhếch môi, nụ cười ẩn hiện trong bóng tối mang đầy vẻ châm chọc. Nếu tôi là rác dữ liệu, vậy tại sao ông vẫn còn đứng đây nói chuyện với tôi thay vì xóa sổ tôi ngay lập tức? Đừng nói với tôi là một hệ thống cao siêu như ông cũng có lúc gặp lỗi kỹ thuật nhé.

Một khoảng lặng kéo dài. Bảng điều khiển trước mắt cô nhấp nháy liên tục, các dòng mã lệnh chạy qua nhanh đến mức không thể đọc kịp. Số 0 lên tiếng trở lại, lần này giọng nói có chút trầm xuống. Ký chủ rất thông minh. Viên gạch của bạn đã phá hủy một phân đoạn quan trọng, tạo ra một lỗ hổng trong logic của chương một. Hiện tại, tôi không thể xóa bạn vì sự biến mất của nhân vật quần chúng số 404 vào lúc này sẽ khiến toàn bộ thực thể tại quảng trường bị sụp đổ theo hiệu ứng domino. Bạn đang sống nhờ vào một lỗi hệ thống.

Vậy thì tốt quá, An trả lời, cô đứng thẳng dậy, phủi sạch bụi bẩn bám trên vạt áo sơ mi. Nếu tôi đã là một biến số nằm ngoài tầm kiểm soát, tôi muốn đàm phán. Tôi không muốn làm công cụ để nam chính thể hiện sự giàu sang hay nữ chính thể hiện sự thánh thiện. Tôi muốn sống như một con người bình thường. Tôi muốn có tên, có nhà, và quan trọng nhất, tôi muốn quyền được chết theo cách của mình chứ không phải chết theo sự sắp đặt của một tác giả lười biếng nào đó.

Yêu cầu của bạn là vô lý và đi ngược lại định luật bảo toàn kịch bản, Số 0 đáp lại một cách máy móc. Nhân vật phụ sinh ra là để làm nền. Nếu ai cũng muốn sống theo ý mình, thế giới này sẽ mất đi tiêu điểm. Nam chính Tạ Minh Triết cần sự tôn sùng, nữ chính Lâm Uyển Nhi cần sự bảo vệ. Đó là chân lý duy nhất giúp thế giới này vận hành.

Chân lý của các ông thật nực cười, An gắt lên, âm thanh vang vọng trong con hẻm hẹp. Ông gọi đó là chân lý, còn tôi gọi đó là nô lệ. Ông nhìn đi, đôi tay tôi biết đau, bụng tôi biết đói, và quan trọng nhất, tôi có ý chí. Nếu cái thế giới này cần một kẻ hy sinh chỉ để làm nổi bật tình yêu của hai con người kia, thì kẻ đó nhất định không phải là tôi. Nếu ông muốn xóa tôi, hãy cứ thử. Nhưng trước khi tan biến, tôi sẽ đảm bảo rằng mình sẽ phá nát thêm vài chương truyện nữa. Để xem lúc đó ông giải trình với Ý chí thế giới như thế nào.

Sự im lặng lần này kéo dài hơn trước. Dường như Số 0 đang thực hiện một cuộc tính toán khổng lồ sau những bức màn dữ liệu. Cuối cùng, một tiếng tít dài vang lên, áp lực trong đầu Lê An dịu đi đôi chút.

Tôi sẽ tạm thời đình chỉ lệnh xóa sổ, Số 0 nói, dường như có một sự thỏa hiệp không cam lòng. Bạn sẽ được phép tồn tại như một dữ liệu tự do trong thời gian chờ hệ thống sửa lỗi kịch bản. Tuy nhiên, cái giá phải trả là bạn sẽ không nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào. Không có tiền bạc, không có căn phận, không có gương mặt cố định. Bạn sẽ sống trong vùng xám của thế giới này. Nếu bạn không thể tự tìm cách tồn tại, sự đào thải tự nhiên sẽ thay tôi làm việc đó.

Lê An thở phào một hơi, dù cái giá phải trả nghe có vẻ khắc nghiệt. Cô bước ra khỏi bóng tối, nhìn về phía ánh đèn đường vừa mới thắp lên. Cô không có gương mặt, không có danh tính, nhưng ngay lúc này, cô cảm thấy mình tự do hơn bao giờ hết. Tôi chấp nhận, cô thầm nói trong đầu.

Số 0 không đáp lại, nhưng một dấu chấm xanh nhỏ vẫn hiện diện ở góc tầm nhìn của cô, như một con mắt lạnh lùng đang quan sát từng cử động của kẻ phản nghịch. Lê An bắt đầu bước đi, cô cần tìm một nơi để trú ẩn trước khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, nơi mà kịch bản của Tạ Minh Triết và Lâm Uyển Nhi không thể chạm tới.