MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống 404: Tự Do Hay Tan BiếnChương 10

Hệ Thống 404: Tự Do Hay Tan Biến

Chương 10

849 từ · ~5 phút đọc

Sau khi Tạ Minh Triết rời đi, không gian trong tiệm đồng hồ dường như nhẹ bẫng, nhưng cái lạnh lẽo của sự đe dọa vẫn còn lẩn khuất đâu đó giữa những tiếng tích tắc đều đặn. Lê An ngồi xuống chiếc ghế gỗ, chiếc đồng hồ quả quýt của họ Tạ nằm im lìm trên mặt bàn. Theo nguyên tắc của cửa tiệm, mỗi món đồ nhận sửa đều phải có một tờ giấy biên nhận rõ ràng để đối soát.

Ông chủ câm lặng lấy ra một cuốn sổ cái cũ kỹ, giấy đã ngả sang màu vàng ố và có mùi của thời gian. Ông đẩy cuốn sổ về phía An, đưa cho cô một cây bút máy cổ điển. Ánh mắt ông dừng lại trên mặt cô, im lặng chờ đợi một sự xác nhận danh tính.

Lê An cầm bút, ngón tay cô hơi siết chặt. Cô biết rằng đây không chỉ là một thủ tục hành chính đơn thuần. Trong thế giới này, khi bạn ghi tên mình xuống một văn bản chính thức, bạn đang đóng một chiếc đinh vào cấu trúc của thực tại.

Hệ thống Số 0 bắt đầu phát ra những âm thanh rè rè cảnh báo, giọng nó trở nên dồn dập và mất kiểm soát: "Cảnh báo! Ký chủ không có tên trong cơ sở dữ liệu. Việc tự ý thiết lập danh tính sẽ gây ra xung đột dữ liệu nghiêm trọng với Ý chí thế giới. Bạn chỉ được phép ghi là 'Người thợ số 404' hoặc để trống. Đừng dại dột tạo ra một biến số không thể cứu vãn!"

An phớt lờ cơn đau nhói đang chạy dọc dây thần kinh do sự rung lắc của hệ thống. Cô nhìn vào ô trống ở mục 'Người tiếp nhận'. Cô không muốn là một con số, lại càng không muốn là một khoảng trắng vô nghĩa. Cô nhớ về cái tên mà cha mẹ ở thế giới thực đã đặt cho mình, cái tên mang theo lời chúc về một cuộc đời bình an, dù thực tế cô đã chết trong sự kiệt quệ.

Bàn tay cô di chuyển, dứt khoát viết xuống hai chữ: Lê An.

Ngay khoảnh khắc nét bút cuối cùng vừa dứt, một cơn địa chấn tâm linh bùng nổ. Lê An cảm thấy mặt đất dưới chân như rung chuyển, dù thực tế những chiếc đồng hồ trên tường vẫn đứng yên. Trong tâm trí cô, hàng ngàn dòng mã màu đỏ rực chảy qua như một thác nước điên cuồng. Số 0 gào thét, giọng nói của nó méo mó đến mức không còn nhận ra: "Lỗi! Lỗi hệ thống! Xuất hiện thực thể lạ mang tên 'Lê An'. Dữ liệu không khớp với bản thảo gốc. Đang cố gắng ghi đè... Thất bại! Đang cố gắng xóa bỏ... Thất bại!"

Lê An nghiến răng chịu đựng cơn chóng mặt. Cô nhìn chằm chằm vào hai chữ vừa viết. Chúng đen nhánh, nổi bật trên nền giấy vàng, tỏa ra một sức mạnh kỳ lạ. Hai chữ đó như một mỏ neo, giữ cho linh hồn cô không bị dòng chảy của kịch bản cuốn đi. Cô cảm thấy lồng ngực mình ấm lên, và khi liếc qua mảnh gương nhỏ trên bàn, cô kinh ngạc thấy đường nét của sống mũi và khuôn miệng mình đã bắt đầu hiện lên mờ mờ qua lớp sương mù.

Cô đã có một cái tên. Cô không còn là một vật thể di động, cô là một chủ thể có danh xưng.

Ông chủ tiệm đồng hồ nhìn vào cái tên trên giấy, rồi nhìn cô. Ông không tỏ ra ngạc nhiên trước sự hỗn loạn mà cô vừa gây ra với hệ thống. Ông chỉ khẽ gật đầu, đặt bàn tay thô ráp lên vai cô như một lời công nhận thầm lặng. Đối với ông, cô là Lê An, không phải là một mã số lỗi.

Hệ thống dần im lặng trở lại sau trận rung lắc dữ dội, nhưng màu sắc của bảng điều khiển trước mắt An đã thay đổi từ xanh nhạt sang một màu tím đậm đầy bí ẩn. Số 0 lên tiếng bằng giọng nói trầm đục, mang theo một sự e dè chưa từng có: "Ký chủ... bạn vừa tự khắc tên mình vào thế giới này. Bạn không còn là một người qua đường có thể dễ dàng bị thay thế nữa. Nhưng hãy nhớ lấy, khi bạn có tên, bạn cũng sẽ trở thành mục tiêu rõ ràng hơn của những quy luật đào thải. Tạ Minh Triết sẽ quay lại, và lần tới, hắn sẽ không gọi bạn là 'cô gái' nữa."

An khép cuốn sổ lại, cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô cầm lấy chiếc đồng hồ của Minh Triết, bắt đầu công việc sửa chữa với một tâm thế hoàn toàn mới.

"Tôi tên là Lê An," cô thầm nhắc lại, cảm nhận vị giác của cái tên vang vọng trong lòng. "Và tôi sẽ khiến tất cả các người phải gọi đúng tên tôi."