Bầu trời đỉnh núi Thương Loan phủ một màu xám xịt, những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lả tả, thấm đẫm vào lớp áo mỏng manh của những đệ tử đang quỳ dưới sân giáo trường. Lục Diên đứng trên bậc thềm cao nhất của đại điện, đôi mắt lãnh đạm nhìn xuống bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy giữa màn sương lạnh. Trong đầu anh, một âm thanh điện tử khô khốc, không chút cảm xúc vang lên đều đặn như nhịp gõ của tử thần, nhắc nhở về một nhiệm vụ tàn nhẫn mà anh bắt buộc phải thực hiện. Hệ thống chết tiệt này đã trói buộc anh ngay từ giây phút anh xuyên không vào thân xác của đại sư huynh thiên tài nhưng tâm địa hẹp hòi này, ép anh phải trở thành một kẻ phản diện bị vạn người phỉ nhổ. Anh không có quyền lựa chọn, vì mỗi khi anh có ý định nương tay, cơn đau xé rách linh hồn lại ập đến như lời cảnh cáo rằng nếu không phục tùng, cái chết sẽ là sự giải thoát duy nhất mà anh nhận được.
Vân Hi, vị sư muội mà anh từng thề sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống trong ký ức của nguyên chủ, lúc này đang ngước nhìn anh với ánh mắt đầy thất vọng và căm hận. Lục Diên chậm rãi bước xuống từng bậc thang đá, tiếng đế giày dẫm lên lớp tuyết mỏng phát ra những âm thanh khô khốc, tựa như trái tim anh đang dần vỡ vụn theo từng bước chân ấy. Nhiệm vụ lần này của hệ thống là ép anh phải tước đoạt món kỷ vật duy nhất của mẫu thân Vân Hi để lại, một mảnh ngọc bội thanh lăng vốn dĩ chứa đựng linh khí nồng đậm. Nhưng chỉ có Lục Diên biết, qua con mắt thấu thị của hệ thống, mảnh ngọc ấy đã bị một vị trưởng lão hắc ám yểm vào một loại cổ độc cực mạnh, đang âm thầm gặm nhấm kinh mạch của nàng. Nếu anh không lấy nó đi, chỉ trong vòng ba ngày nữa, Vân Hi sẽ vĩnh viễn mất đi khả năng tu luyện, thậm chí là tan biến linh hồn giữa trời đất rộng lớn này.
Lục Diên dừng lại trước mặt Vân Hi, bóng của anh phủ trùm lên cơ thể nhỏ nhắn đang run rẩy của nàng, tạo nên một sự áp chế nghẹt thở đến mức những đệ tử xung quanh không ai dám thở mạnh. Anh vươn tay ra, những ngón tay thon dài vốn để cầm kiếm bảo vệ chính đạo giờ đây lại thô bạo túm lấy sợi dây chuyền trên cổ nàng, mặc cho làn da trắng ngần của nàng bị cọ xát đến đỏ ửng. Một cái giật mạnh, sợi dây đứt lìa, mảnh ngọc nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh ngắt của Lục Diên, trong khi Vân Hi ngã nhào xuống nền tuyết lạnh giá vì lực đẩy bất ngờ. Anh nheo mắt, buông lời sỉ nhục bằng một giọng nói khàn đặc nhưng chứa đầy sự kiêu ngạo giả tạo, cố gắng che giấu đi sự run rẩy đang trực trào dâng lên từ tận đáy lòng mình. Những lời nói ấy như những mũi dao sắc lẹm, không chỉ đâm vào lòng Vân Hi mà còn găm chặt vào lương tâm của chính anh, biến anh thành một con quái vật thực thụ trong mắt mọi người.
Xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng xì xào bàn tán, những ánh mắt vốn ngưỡng mộ đại sư huynh giờ đây chỉ còn lại sự khinh bỉ và xa lánh tột độ. Lục Diên không quan tâm, anh siết chặt mảnh ngọc trong tay, cảm nhận luồng khí đen kịt của cổ độc đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể mình thông qua lòng bàn tay, gây nên những cơn đau nhức nhối như bị kim châm. Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cô độc giữa màn mưa tuyết mịt mù gợi lên một cảm giác thê lương khó tả, nhưng trong mắt những người khác, đó lại là sự ngạo mạn của một kẻ chiến thắng. Hệ thống trong đầu vang lên thông báo nhiệm vụ hoàn thành, kèm theo đó là một lượng điểm tích lũy và một viên linh đan hồi phục, nhưng đối với Lục Diên, chúng chẳng khác nào những đồng tiền vấy máu. Anh biết rằng kể từ giây phút này, con đường trở về với ánh sáng của mình đã chính thức khép lại, anh sẽ phải tiếp tục bước đi trong bóng tối để bảo vệ những người anh yêu thương theo cách nghiệt ngã nhất.
Đêm đó, trong gian phòng tĩnh mịch của mình, Lục Diên ngồi bất động trước ngọn nến leo lắt, nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc bội đã được anh dùng tu vi bản thân để trấn áp cổ độc bên trong. Máu từ lòng bàn tay anh rỉ ra, thấm vào mặt ngọc đỏ thẫm, tạo nên một cảnh tượng vừa rùng rợn vừa bi thương dưới ánh đèn mờ ảo. Anh không thể giải thích cho bất kỳ ai, cũng không thể tìm kiếm sự đồng cảm từ thế gian này, bởi vì một khi sự thật được tiết lộ, hệ thống sẽ ngay lập tức xóa sổ sự tồn tại của anh và cả những người liên quan. Lục Diên khẽ thở dài, âm thanh ấy tan biến vào hư không, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa như lời than vãn của một linh hồn bị giam cầm trong chính vai diễn của mình. Anh tự hỏi liệu có một ngày nào đó, khi màn kịch này kết thúc, Vân Hi có hiểu được lý do vì sao anh lại trở nên tàn nhẫn như thế, hay nàng sẽ mãi mãi mang theo lòng thù hận này xuống tận hoàng tuy