MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống Ép Tôi Làm Kẻ Thủ Ác.Chương 2

Hệ Thống Ép Tôi Làm Kẻ Thủ Ác.

Chương 2

1,021 từ · ~6 phút đọc

Ánh bình minh của ngày thứ hai không mang lại hơi ấm cho đỉnh núi Thương Loan, mà chỉ làm rõ thêm sự rạn nứt trong lòng các đệ tử sau sự kiện chấn động ngày hôm qua. Lục Diên bước ra khỏi phòng, gương mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ, dẫu cho cả đêm qua anh đã phải chiến đấu với sự xâm nhập của cổ độc từ mảnh ngọc bội kia vào tận xương tủy. Mỗi bước đi của anh giờ đây đều nặng nề như đeo chì, nhưng trước mặt những đệ tử khác, anh vẫn phải giữ vững tư thế của một kẻ tài cao đức trọng nhưng tâm tính biến dị. Những ánh mắt tránh né, những tiếng xầm xì ngắt quãng khi anh đi ngang qua không làm anh dao động, bởi trái tim anh đã sớm được rèn luyện để chịu đựng sự cô độc tột cùng này. Anh biết rằng mình cần phải chuẩn bị cho bước tiếp theo của kế hoạch, một nhiệm vụ mới mà hệ thống vừa giao phó, thậm chí còn tàn khốc hơn cả việc cướp đoạt ngọc bội.

Trên con đường dẫn đến linh tuyền, nơi Vân Hi thường xuyên đến để chữa trị vết thương, Lục Diên đứng chờ sẵn như một bóng ma chắn ngang lối đi duy nhất. Khi bóng dáng gầy gò của sư muội xuất hiện, anh thấy rõ sự run rẩy trong đôi mắt nàng, nhưng ngay sau đó là một sự bướng bỉnh và căm hận bùng lên mạnh mẽ. Nàng không đi vòng qua anh mà tiến thẳng tới, giọng nói thanh tao vốn có giờ đây trở nên sắc lạnh như băng giá mùa đông, chất vấn anh về sự công bằng và tình nghĩa huynh muội bấy lâu nay. Lục Diên không trả lời, anh chỉ lặng lẽ ném ra một bình sứ nhỏ chứa đầy linh dịch cực phẩm, thứ mà anh đã phải đổi bằng gần hết số điểm tích lũy của mình từ hệ thống. Bình sứ rơi xuống dưới chân Vân Hi, vỡ tan tành, chất lỏng bên trong thấm vào đất tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, khiến nàng sững sờ trong giây lát vì không hiểu dụng ý của anh là gì.

Thực chất, linh dịch đó chính là thứ duy nhất có thể giúp nàng tái tạo lại kinh mạch sau khi cổ độc đã bị loại bỏ, nhưng Lục Diên lại chọn cách tàn nhẫn nhất để trao nó cho nàng. Anh nhếch môi cười, một điệu cười đầy vẻ chế nhạo, bảo rằng đó là thứ đồ thừa mà anh không cần đến, bố thí cho một kẻ yếu đuối như nàng để nàng có sức mà hận anh tiếp. Những lời nói ấy khiến Vân Hi tức giận đến mức bật khóc, nàng hét lên rằng mình không cần sự thương hại của một kẻ phản bội, rồi bỏ chạy về phía rừng sâu, để lại Lục Diên đứng lặng im giữa những mảnh vỡ của bình sứ. Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ sắc lẹm lên, cảm nhận sự sắc bén của nó cắt vào da thịt, nỗi đau thể xác này chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau trong lòng khi thấy nàng đau khổ. Nhưng hệ thống lại thông báo rằng mức độ căm hận của nhân vật chính đã tăng lên, đồng nghĩa với việc sự an toàn của nàng trong cốt truyện nguyên tác đang được đảm bảo.

Sự mâu thuẫn giữa hành động và mục đích khiến tâm trí Lục Diên đôi khi rơi vào trạng thái kiệt quệ, anh tự hỏi mình là ai giữa thực tại nghiệt ngã này, là người cứu rỗi hay là kẻ hủy diệt. Trong khi anh đang cố gắng gồng mình để gánh vác mọi tội lỗi, thì ở một góc khuất của tông môn, những thế lực thực sự đen tối đang bắt đầu chú ý đến sự thay đổi kỳ lạ của anh. Vị trưởng lão đã yểm độc vào ngọc bội bắt đầu hoài nghi vì sao Vân Hi vẫn chưa phát tác độc tính, và ông ta quyết định dùng Lục Diên như một quân cờ để thăm dò sâu hơn. Một bức thư nặc danh được gửi đến tay Lục Diên, yêu cầu anh phải giao nộp thêm những tài nguyên tu luyện của các sư đệ khác nếu không muốn bí mật về thân phận thực sự của mình bị bại lộ. Lục Diên nhìn bức thư cháy rụi trên đầu ngón tay, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, anh nhận ra rằng mình không chỉ chiến đấu với hệ thống, mà còn phải đối đầu với những con rắn độc thực sự đang ẩn mình dưới lớp áo đạo mạo.

Cuối chương này, Lục Diên lại một lần nữa đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thung lũng nơi ánh đèn của tông môn bắt đầu thắp sáng, tượng trưng cho sự bình yên giả tạo mà anh đang cố sức bảo vệ. Anh biết rằng những ngày sắp tới sẽ còn gian truân hơn nhiều, khi những nhiệm vụ của hệ thống ngày càng đẩy anh vào thế đối nghịch với tất cả những người anh từng coi là gia đình. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, một tia hy vọng mỏng manh vẫn cháy le lói rằng nếu anh đủ mạnh mẽ và khôn ngoan, anh có thể thay đổi được cái kết bi thảm đã định sẵn cho cả mình và Vân Hi. Anh nắm chặt thanh kiếm trong tay, hơi lạnh từ chuôi kiếm truyền vào lòng bàn tay như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề mà anh đang gánh vác. Trời lại bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa nặng hạt xóa nhòa đi những dấu chân của anh trên con đường mòn, cũng như cách anh đang cố gắng xóa nhòa đi sự tồn tại tốt đẹp của mình trong ký ức của mọi người để đổi lấy sự sống cho họ.