Mùa đông tại Thương Loan bước vào những ngày khắc nghiệt nhất, cơn mưa phùn mang theo hơi lạnh buốt giá kéo dài không dứt, khiến toàn bộ tông môn chìm trong một màu xám xịt và tang tóc. Hôm nay là ngày đại lễ tế đàn của Thanh Vân Tông, một sự kiện trọng đại mà tất cả đệ tử đều phải tham gia, nhưng Lục Diên biết đây chính là thời điểm mà nghi lễ tế hồn sẽ thực sự bắt đầu. Anh đứng trên một đỉnh núi cao, nhìn xuống sân đại điện nơi hàng ngàn người đang quỳ lạy, giữa trung tâm là vị trưởng lão hắc ám đang lẩm bẩm những lời chú ngữ cổ xưa với vẻ mặt đầy sùng kính giả tạo. Vân Hi đứng trong hàng ngũ đệ tử tinh anh, khuôn mặt nàng tái nhợt nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự tỉnh táo lạ thường, có vẻ như nàng đã nhận thấy điểm bất thường trong dòng linh khí đang lưu chuyển dưới chân mình. Lục Diên siết chặt chuôi kiếm, Ma khí trong người anh bắt đầu rục rịch như một con thú dữ sắp được tháo cũi, sẵn sàng bùng nổ để phá tan màn kịch dối trá này.
Khi vị trưởng lão bắt đầu vung tay để kích hoạt trận pháp tế đàn, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, những luồng sáng đỏ rực rỡ từ dưới lòng đất phun trào lên, quấn lấy chân của các đệ tử và bắt đầu hút lấy sinh mệnh của họ. Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp đỉnh núi, sự hỗn loạn bao trùm khi mọi người nhận ra mình đang bị chính những người thầy, người cha trong tông môn phản bội. Vân Hi ngay lập tức rút kiếm, nàng dùng những chiêu thức mà Lục Diên đã dạy để cố gắng chặt đứt những sợi dây linh lực màu đỏ, bảo vệ cho những đệ tử nhỏ tuổi xung quanh mình. Thế nhưng, sức mạnh của trận pháp quá lớn, nàng dần bị áp chế và rơi vào tình thế nguy hiểm khi các chấp sự hắc ám bắt đầu bao vây để tiêu diệt kẻ phá rối. Đúng lúc một luồng sét đen định giáng xuống đầu Vân Hi, một bóng đen to lớn đột ngột xuất hiện từ trên không trung, dùng một tay chặn đứng luồng sét và tỏa ra một luồng áp lực kinh hoàng khiến toàn bộ sân điện phải lặng đi trong giây lát.
Lục Diên đáp xuống đất với một lực chấn động mạnh đến mức làm nứt toác mặt sân đá, chiếc mặt nạ sắt của anh tỏa ra luồng khí tím đen đầy đe dọa, khiến ngay cả vị trưởng lão hắc ám cũng phải biến sắc kinh hoàng. Anh không nói một lời, chỉ vung kiếm tạo ra một vòng tròn bảo vệ xung quanh Vân Hi và các đệ tử, mỗi nhát kiếm anh đưa ra đều mang theo sức mạnh hủy diệt của Ma khí khởi nguyên, dễ dàng bẻ gãy những trận pháp tà ác đang vận hành. Vân Hi nhìn bóng lưng của người đàn ông đeo mặt nạ, nàng cảm thấy một sự thân thuộc trào dâng, nhưng đồng thời cũng là một sự xa lạ đến đáng sợ từ luồng năng lượng đen tối tỏa ra từ người anh. Nàng muốn gọi tên anh, nhưng lý trí mách bảo nàng rằng người trước mặt này đã không còn là vị đại sư huynh áo trắng thanh tao ngày nào, mà là một thực thể đáng sợ sinh ra từ vực thẳm của sự hy sinh và đau khổ. Lục Diên quay đầu lại nhìn nàng một cái qua khe hở của mặt nạ, đôi mắt đỏ quạnh của anh chứa đựng một lời hứa thầm lặng rằng anh sẽ không để ai làm hại nàng thêm một lần nào nữa.
Trận chiến tại đại điện nổ ra vô cùng khốc liệt, Lục Diên một mình đối đầu với ba vị trưởng lão hắc ám, dùng những chiêu thức tàn độc và dứt khoát để đẩy lùi sự tấn công của chúng. Máu của kẻ thù bắn lên mặt nạ sắt, hòa cùng nước mưa chảy xuống y phục đen tuyền, tạo nên một cảnh tượng như một vị thần chết đang thực thi sự phán xét cuối cùng trên nhân gian. Hệ thống liên tục thông báo về việc tu vi đang bị tiêu hao quá mức, nhưng Lục Diên không quan tâm, anh sẵn sàng đốt cháy cả sinh mạng mình để phá hủy cái tế đàn nhơ nhuốc này và cứu lấy những người còn lại của tông môn. Vân Hi cũng không đứng yên, nàng dẫn đầu nhóm đệ tử phản kháng để tấn công vào các mắt xích yếu của trận pháp, tạo nên một sự phối hợp ngầm giữa ánh sáng và bóng tối để chống lại sự mục nát từ bên trong. Sự hiện diện của Lục Diên như một ngọn hải đăng giữa cơn bão, dù ngọn lửa ấy mang màu đen của sự hủy diệt nhưng nó lại mang đến hy vọng cứu rỗi cho những linh hồn đang tuyệt vọng.
Kết thúc chương 10, Lục Diên dùng toàn bộ sức mạnh còn lại để đâm thanh kiếm của mình vào trung tâm tế đàn, gây ra một vụ nổ kinh thiên động địa làm sụp đổ hoàn toàn cấu trúc tà ác và khiến vị trưởng lão hắc ám bị văng ra xa, trọng thương nặng nề. Khói bụi mù mịt và màn mưa dày đặc che lấp tầm nhìn, khi Vân Hi cố gắng tìm kiếm bóng dáng của người đeo mặt nạ, nàng chỉ thấy một mảnh vải đen bị xé rách còn sót lại trên nền đá lạnh lẽo. Lục Diên đã biến mất vào bóng tối ngay sau khi nhiệm vụ hoàn thành, anh không muốn ở lại để nhận lấy sự tung hô hay sự hoài nghi từ những người anh vừa cứu mạng, bởi anh biết mình không còn thuộc về thế giới này nữa. Vân Hi đứng giữa đống đổ nát, trong lòng nàng ngập tràn những cảm xúc hỗn độn giữa biết ơn, đau đớn và một sự quyết tâm mới mẻ: nàng sẽ tìm ra anh, dù anh có trốn chạy đến tận chân trời góc biển hay đã hóa thành quỷ dữ giữa chốn nhân gian. Cuộc chiến này mới chỉ là sự khởi đầu cho một hành trình gian nan hơn, nơi nàng phải đối mặt với không chỉ kẻ thù bên ngoài mà còn là sự thật về người đàn ông đã hy sinh tất cả vì nàng.