MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống Ép Tôi Làm Kẻ Thủ Ác.Chương 9

Hệ Thống Ép Tôi Làm Kẻ Thủ Ác.

Chương 9

1,094 từ · ~6 phút đọc

Sương mù trên đỉnh Thương Loan chưa bao giờ dày đặc như đêm nay, nó không chỉ mang theo hơi ẩm của núi rừng mà còn ẩn chứa một luồng áp lực vô hình khiến vạn vật đều rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Vân Hi ngồi bên bậu cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm về phía những dãy núi trập trùng nơi bóng tối đang ngự trị, trong tay nàng vẫn nắm chặt mảnh ngọc bội đã được Lục Diên thanh tẩy hoàn toàn. Đột nhiên, từ phía rừng trúc sau núi, một tiếng sáo thanh thoát nhưng u buồn vang lên, giai điệu ấy vô cùng quen thuộc, chính là khúc nhạc mà Lục Diên thường thổi cho nàng nghe mỗi khi nàng gặp ác mộng lúc còn nhỏ. Trái tim Vân Hi thắt lại, nàng không kịp suy nghĩ mà ngay lập tức lao ra khỏi phòng, bất chấp những quy định cấm túc của tông môn và những đôi mắt canh gác của đám đệ tử tuần tra. Nàng chạy như điên dại về phía nguồn phát ra âm thanh, hơi thở gấp gáp và những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, trong lòng nàng chỉ có một khát vọng duy nhất là được nhìn thấy bóng dáng ấy dù chỉ một lần cuối.

Lục Diên đứng trên đỉnh một tảng đá lớn, chiếc mặt nạ sắt phản chiếu ánh trăng mờ nhạt tạo nên một vẻ ngoài vừa uy nghiêm vừa lạnh lẽo, đôi môi anh vẫn đang đặt trên cây sáo trúc đen tuyền. Anh biết nàng sẽ đến, hệ thống đã liên tục phát ra những âm thanh cảnh báo về mức độ dao động cảm xúc của nhân vật chính, nhưng anh vẫn không thể kìm lòng mình mà muốn gửi gắm một chút an ủi cho nàng. Khi bóng dáng của Vân Hi xuất hiện dưới chân tảng đá, Lục Diên ngừng thổi, anh lẳng lặng thu sáo vào tay áo, nhưng không hề quay lại nhìn nàng mà vẫn giữ tư thế đứng lặng im như một pho tượng đá. Vân Hi dừng bước, nàng đứng cách anh chỉ vài trượng, đôi môi run rẩy không nói nên lời, chỉ có tiếng nức nở nghẹn ngào phá tan sự im lặng của rừng đêm. Nàng nhận ra dáng lưng ấy, dù nó giờ đây mang theo một luồng khí tức u tối và tăm tối hơn trước, nhưng cảm giác an toàn mà nó mang lại thì không bao giờ có thể nhầm lẫn với bất kỳ ai khác trên đời.

“Sư huynh… có phải là huynh không?” – Tiếng gọi của Vân Hi nhỏ bé giữa không gian rộng lớn, nhưng nó lại có sức nặng ngàn cân đập mạnh vào tâm trí Lục Diên, khiến đôi bàn tay anh siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Anh không trả lời, vì chỉ cần cất lời, giọng nói đã bị Ma khí làm cho khàn đục của anh sẽ làm nàng sợ hãi, hoặc tệ hơn là khiến nàng nhận ra sự thật về hình hài quỷ dữ của anh hiện tại. Anh khẽ phẩy tay, một luồng gió nhẹ mang theo những cánh hoa đào rơi rụng bao quanh lấy Vân Hi, nhẹ nhàng đẩy nàng lùi lại phía sau như một lời nhắc nhở về ranh giới không thể vượt qua. Hệ thống lúc này hiện lên một nhiệm vụ cưỡng chế: "Khiến Vân Hi từ bỏ việc tìm kiếm danh tính của người đeo mặt nạ", phần thưởng là một loại đan dược giúp nàng ổn định tâm ma trong lúc đột phá. Lục Diên nhắm mắt lại, anh buộc phải dùng giọng nói lạnh nhạt, trầm thấp của một kẻ xa lạ để đáp lại, khiến trái tim nàng một lần nữa rơi xuống vực sâu của sự hụt hẫng.

“Ngươi nhận nhầm người rồi, ta chỉ là một bóng ma của quá khứ, không phải kẻ mà ngươi đang tìm kiếm.” – Lời nói thốt ra mang theo sự tuyệt tình đến tột độ, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi đau mà không từ ngữ nào tả xiết. Lục Diên xoay người, tà áo đen phất phơ trong gió, anh tung mình nhảy xuống vực sâu phía sau rặng trúc trước khi Vân Hi kịp lao tới níu kéo, để lại nàng đứng bơ vơ giữa màn sương mù đang dần tan biến. Nàng quỳ sụp xuống nền đất lạnh, đôi tay cào cấu vào lớp lá khô, tiếng khóc của nàng xé nát tâm can của Lục Diên khi anh đang ẩn mình trong bóng tối gần đó để quan sát nàng. Anh biết rằng sự tàn nhẫn này là cần thiết, vì chỉ khi nàng tin rằng anh đã chết hoặc đã trở thành một người khác hoàn toàn, nàng mới có thể dồn hết tâm trí vào việc bảo vệ bản thân và đối phó với những kẻ thù thực sự. Mỗi giọt nước mắt của nàng rơi xuống là một nhát dao đâm vào linh hồn Lục Diên, khiến anh càng thêm căm hận hệ thống và định mệnh trớ trêu đã đẩy họ vào cảnh ngộ này.

Đêm đó, sau khi chắc chắn Vân Hi đã trở về phòng an toàn, Lục Diên tìm đến khu mộ của các tiền nhân tông môn, nơi anh nghi ngờ có ẩn giấu bí mật về nghi lễ tà ác mà trưởng lão hắc ám đang chuẩn bị. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, anh phát hiện ra những ký hiệu cổ quái được khắc ngầm dưới các ngôi mộ, tất cả đều dẫn về phía cấm địa của Thanh Vân Tông – nơi chỉ có tông chủ mới được phép bước vào. Lục Diên nhận ra rằng quy mô của âm mưu này lớn hơn anh tưởng tượng rất nhiều, và những kẻ đứng sau không chỉ là một vài vị trưởng lão mà có thể là cả một thế lực ngoại đạo đang thâm nhập sâu vào gốc rễ của tông môn. Anh phải hành động nhanh hơn, không chỉ để bảo vệ Vân Hi mà còn để cứu lấy hàng ngàn đệ tử vô tội đang bị biến thành vật tế thần cho sự điên cuồng của quyền lực. Trong bóng tối của khu mộ, Lục Diên bắt đầu khắc ghi những trận pháp phản chấn lên từng ngôi mộ, chuẩn bị cho một cuộc lật đổ đẫm máu mà anh sẽ là người khơi mào.