Tại Thanh Vân Tông, bầu không khí lúc này còn căng thẳng và ngột ngạt hơn cả những ngày bão tuyết tràn về, kể từ sau tin tức đại sư huynh Lục Diên tử trận tại biên thùy được truyền về. Vân Hi trở về tông môn không còn là một thiếu nữ ngây thơ, ánh mắt nàng giờ đây mang theo một sự u uất và sắc lạnh khiến ngay cả những đệ tử lâu năm cũng phải e dè khi chạm mặt. Nàng không khóc, không than vãn, mà lẳng lặng thu mình trong gian phòng cũ của Lục Diên, ngày đêm điên cuồng tu luyện những bí kíp mà anh đã để lại cho nàng trước khi ra đi. Nàng biết rằng chỉ có sức mạnh mới giúp nàng lột trần bộ mặt thật của những kẻ đã đẩy anh vào đường chết, và nàng cũng thầm hy vọng vào một phép màu rằng anh vẫn còn sống sót ở đâu đó dưới đáy vực thẳm kia. Thế nhưng, áp lực từ phía tông môn không để nàng yên, những vị trưởng lão bắt đầu gây khó dễ, cắt xén tài nguyên tu luyện và thậm chí là có ý định ép nàng phải gả cho con trai của một gia tộc quyền thế để đổi lấy sự trung thành.
Vào một đêm trăng khuyết, khi Vân Hi đang cố gắng đột phá cảnh giới mới trong sự cô độc, nàng bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh quen thuộc bao trùm lấy căn phòng, kèm theo đó là một mùi hương nhàn nhạt của cỏ cây và sương muối biên thùy. Nàng giật mình mở mắt, nhưng không thấy ai cả, chỉ thấy trên bàn trà có đặt một bình ngọc nhỏ tỏa ra linh khí thanh khiết cùng một mảnh giấy cũ nát ghi lại phương pháp hóa giải tác dụng phụ của công pháp nàng đang tập. Tim nàng đập liên hồi, đôi tay run rẩy cầm lấy bình ngọc, nàng cảm nhận được một hơi ấm mỏng manh còn sót lại trên mặt sứ, cứ như thể người vừa đặt nó xuống đây chỉ vừa mới rời đi cách đó vài giây. Vân Hi lao ra khỏi cửa, chạy khắp các hành lang tối tăm của tông môn, miệng thét gọi tên Lục Diên trong vô vọng, nhưng đáp lại nàng chỉ là tiếng gió rít qua những khe đá và sự tĩnh lặng đáng sợ của màn đêm. Nàng không biết rằng, ở ngay trên mái nhà phía sau lưng nàng, một bóng đen đeo mặt nạ sắt đang lặng lẽ đứng đó, đôi mắt đỏ quạnh nhìn nàng với vẻ xót xa khôn tả.
Lục Diên đứng trong bóng tối, nhìn bóng dáng nhỏ bé của sư muội đang kiệt sức ngã quỵ giữa sân, anh phải dùng hết ý chí để không lao xuống ôm lấy nàng và nói rằng anh vẫn còn đây. Hệ thống trong đầu anh liên tục cảnh báo về việc không được để nhân vật chính nhận ra sự hiện diện, nếu không toàn bộ điểm tích lũy sẽ bị xóa sạch và nhiệm vụ bảo vệ sẽ thất bại hoàn toàn. Anh biết mình bây giờ là một kẻ mang Ma tính, nếu ở gần nàng quá lâu, luồng khí tức u tối này sẽ làm tổn hại đến căn cơ tu luyện chính đạo mà nàng đang dày công xây dựng. Lục Diên chỉ có thể đứng từ xa, dùng linh lực của mình để xua đi những đợt gió lạnh đang thổi về phía nàng, và âm thầm bẻ gãy những cành cây khô định rơi xuống người nàng trong lúc nàng đang mê man vì kiệt sức. Mỗi hành động quan tâm nhỏ nhặt ấy đều là một sự hành hạ đối với anh, vì anh khao khát được chạm vào nàng, được nghe nàng gọi tên mình một lần nữa, nhưng thực tại nghiệt ngã đã ngăn cách họ bởi một ranh giới của sự sống và cái chết.
Sáng hôm sau, khi Vân Hi tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trên giường với một tấm chăn ấm áp che phủ, nàng càng thêm khẳng định rằng Lục Diên vẫn còn tồn tại đâu đó xung quanh nàng. Nàng bắt đầu thay đổi chiến thuật, không còn đối đầu gay gắt với các trưởng lão mà tỏ ra phục tùng hơn, nhằm tìm kiếm cơ hội để điều tra về những bí mật đen tối của tông môn. Trong khi đó, Lục Diên bắt đầu thâm nhập vào các thư viện bí mật và kho tàng của Thanh Vân Tông, anh sử dụng khả năng tàng hình của hệ thống để thu thập những bằng chứng về việc cấu kết với ngoại đạo của vị trưởng lão hắc ám năm xưa. Anh nhận ra rằng, kế hoạch của chúng không chỉ dừng lại ở việc hãm hại anh và Vân Hi, mà là muốn biến cả Thanh Vân Tông thành một lò luyện linh hồn để phục vụ cho một nghi lễ tà ác cổ xưa. Thời gian không còn nhiều, Lục Diên biết mình phải đẩy nhanh tiến độ, dù điều đó đồng nghĩa với việc anh phải lộ diện và đối đầu trực tiếp với những kẻ mạnh nhất trong tông môn dưới một danh phận khác.
Chương này kết thúc bằng cảnh Lục Diên đứng trước bức tượng tổ sư của Thanh Vân Tông, anh dùng thanh kiếm gãy được tôi luyện lại bằng Ma khí rạch một đường dài lên mặt đất, tạo thành một ký hiệu bí mật mà chỉ có anh và Vân Hi mới hiểu được. Ký hiệu đó là lời hẹn ước về một ngày tái ngộ, nhưng cũng là một lời cảnh báo về cơn bão máu sắp sửa đổ xuống đỉnh Thương Loan này. Vân Hi khi đi ngang qua bức tượng đã nhìn thấy ký hiệu đó, nàng đứng lặng người rất lâu, đôi mắt từng mờ mịt bởi đau thương nay bỗng bùng lên một ngọn lửa của hy vọng và sự quyết tâm mãnh liệt. Nàng biết sư huynh của mình đang ở đâu đó rất gần, đang chiến đấu theo cách riêng của anh, và nàng sẽ không để sự hy sinh của anh trở nên vô ích. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu, nơi mà ranh giới giữa chính và tà, thiện và ác sẽ bị xóa nhòa bởi một tình yêu và sự trung thành vượt lên trên cả định mệnh.