Dưới đáy vực sâu vạn trượng, nơi ánh mặt trời không bao giờ chạm tới, không gian chỉ được lấp đầy bởi hơi sương lạnh lẽo và mùi mục rữa của lá cây ngàn năm. Lục Diên nằm đó, cơ thể anh như một món đồ sứ bị đập vụn rồi dán lại bằng một loại keo đen đặc quánh, đó chính là Ma khí khởi nguyên tích tụ từ linh mạch bị nguyền rủa của đáy vực. Hệ thống trong đầu anh không còn phát ra những tiếng bíp điện tử vô hồn như trước, mà giờ đây nó chuyển sang một tông giọng trầm khàn, mang theo chút âm hưởng cổ quái như thể chính nó cũng đã bị bóng tối nơi đây đồng hóa. Toàn bộ kinh mạch chính đạo của anh đã đứt đoạn, nhưng bù lại, một hệ thống tuần hoàn mới đang hình thành, đen tối và mãnh liệt hơn, nuốt chửng lấy mọi nỗi đau thể xác để biến chúng thành nguồn năng lượng đáng sợ. Anh khẽ cử động những ngón tay, cảm giác như có hàng ngàn con rết đang bò dưới da, mỗi lần vận khí là một lần linh hồn như bị xẻ làm đôi, nhưng Lục Diên không hề nao núng vì anh biết mình không được phép chết vào lúc này.
Sự cô độc dưới đáy vực thẳm dường như lại là liều thuốc tốt nhất để Lục Diên đối diện với bản ngã thật sự của mình, nơi không có sự dòm ngó của tông môn hay những quy tắc đạo đức giả dối. Anh bắt đầu tập cách điều khiển luồng Ma khí trong cơ thể, dùng nó để chữa lành những vết thương chí mạng và tái tạo lại cánh tay trái từng bị đóng băng đến hoại tử. Trong quá trình đó, những ký ức về Vân Hi lại hiện về như một thước phim chậm, từ lúc nàng còn là một tiểu sư muội hay bám đuôi anh đòi kẹo, đến lúc nàng nhìn anh bằng ánh mắt căm hận tột cùng trên đỉnh Thương Loan. Anh biết rằng sự mất tích của mình sẽ là một cú hích cực lớn đẩy nàng vào con đường tu luyện gian khổ, và đó cũng là mục đích cuối cùng của hệ thống khi ép anh phải gieo rắc đau thương cho nàng. Lục Diên thầm hứa với lòng mình, nếu thế gian này đã định sẵn anh phải làm ác nhân, vậy anh sẽ là kẻ ác mạnh nhất để che chắn cho nàng khỏi mọi giông bão, dù cho nàng có bao giờ biết đến sự tồn tại thầm lặng này hay không.
Sau hơn một tháng ròng rã tự mình chữa trị, Lục Diên cuối cùng cũng có thể đứng vững trên đôi chân của mình, dù dáng đi có phần hơi liêu xiêu và cơ thể tỏa ra một tầng khí tức âm hàn khiến cỏ cây xung quanh đều héo úa. Hệ thống thông báo một nhiệm vụ ẩn: "Thanh trừng tàn dư sát thủ tại biên cảnh", đây là những kẻ đã đẩy anh xuống vực và vẫn đang lảng vảng ở phía trên để tìm kiếm xác anh nhằm mang về lĩnh thưởng. Đôi mắt Lục Diên lóe lên một tia sáng đỏ quỷ dị, anh không còn là vị đại sư huynh dùng kiếm quang chính trực ngày nào, mà giờ đây anh thích nghi với việc lẩn khuất trong bóng tối như một loài săn mồi thượng hạng. Anh bắt đầu leo lên những vách đá dựng đứng bằng tay không, sức mạnh thể chất mới này vượt xa những gì anh từng có khi còn là một tu sĩ kim đan, mỗi lần bám vào đá là một lần để lại những vết hằn sâu hoắm. Cảm giác hận thù hòa quyện cùng khát vọng bảo vệ đã tạo nên một con quái vật mang trái tim con người, sẵn sàng trỗi dậy từ địa ngục để thực thi công lý của riêng mình.
Khi lên đến đỉnh vực, Lục Diên thấy một toán sát thủ đang đóng trại quanh đống lửa, chúng đang hả hê bàn tán về việc làm sao để chia chác số tài nguyên cướp được từ anh và cách để đối phó với sự điều tra của tông môn. Anh không vội vã ra tay mà lặng lẽ di chuyển trong màn sương mù, dùng Ma khí phong tỏa hoàn toàn âm thanh của khu vực xung quanh, biến nơi đây thành một lò mổ không lối thoát. Từng tên một ngã xuống trong sự im lặng đáng sợ, chúng thậm chí còn không kịp nhìn thấy mặt kẻ đã ra tay, chỉ thấy một bóng đen lướt qua cùng một cảm giác lạnh buốt nơi cổ họng. Lục Diên cảm thấy một sự khoái cảm kỳ lạ khi thực hiện những hành vi tàn nhẫn này, dường như phần người trong anh đang dần bị lấn át bởi bản năng của một phản diện thực thụ mà hệ thống hằng mong đợi. Tuy nhiên, khi nhìn thấy một sợi dây chuyền rẻ tiền rơi ra từ túi của một tên sát thủ – thứ hắn định mang về cho đứa con nhỏ ở quê – Lục Diên thoáng khựng lại, trái tim anh vẫn còn đó những rung động nhân tính khiến anh phải đấu tranh dữ dội.
Kết thúc cuộc thanh trừng, Lục Diên đứng giữa đống đổ nát, toàn thân đẫm máu nhưng không phải máu của anh, đôi mắt anh nhìn về hướng Thanh Vân Tông đang ẩn hiện sau những dãy núi mờ ảo. Anh biết rằng Vân Hi lúc này chắc chắn đang gặp nguy hiểm vì sự thật mà nàng vừa khám phá ra sẽ biến nàng thành cái gai trong mắt những vị trưởng lão quyền lực kia. Hệ thống vang lên thông báo thăng cấp, trao cho anh khả năng che giấu hơi thở tuyệt đối, cho phép anh có thể đi lại giữa nhân gian mà không ai nhận ra danh tính thật sự của "đại ma đầu" vừa tái sinh. Lục Diên nhặt lấy một chiếc mặt nạ sắt đen tuyền từ đống hành lý của đám sát thủ, chậm rãi đeo lên mặt, che đi vết sẹo dài chạy dọc gò má – dấu vết của sự hy sinh cuối cùng. Từ giây phút này, đại sư huynh Lục Diên đã chính thức chết đi, thay vào đó là một bóng ma không tên, kẻ sẽ bước đi trong bóng tối để dọn dẹp mọi chông gai trên con đường của Vân Hi, bằng những cách thức đẫm máu và tàn nhẫn nhất.