Trong vòng vây của những kẻ sát nhân, Lục Diên cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ dâng trào trong lòng, có lẽ đây chính là cái kết mà anh đã định liệu từ lâu cho kẻ đóng vai phản diện. Anh không chống trả để tìm đường sống, mà mỗi chiêu thức đều nhằm mục đích kéo theo nhiều kẻ địch nhất có thể để đảm bảo sau này chúng không còn là mối đe dọa cho Vân Hi. Những nhát kiếm cứ thế đâm vào người anh, đau đớn đến mức khiến thần trí anh bắt đầu mờ mịt, nhưng mỗi lần anh định ngã xuống, tiếng nói của hệ thống lại vang lên như một lời nguyền, ép anh phải đứng vững. Bất chợt, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở phía xa, vượt qua những rặng đá nhọn để tiến về phía chiến trường này với vẻ mặt hoảng hốt và lo sợ tột độ. Đó chính là Vân Hi, nàng đã lén lút bám theo anh suốt quãng đường dài, chứng kiến tất cả sự tàn nhẫn của những người cùng tông môn đối với vị đại sư huynh mà nàng từng căm ghét.
Sự xuất hiện của Vân Hi khiến cục diện trận đấu thay đổi hoàn toàn, Lục Diên không còn giữ được vẻ bình thản nữa mà trở nên hoảng loạn, anh hét lên bảo nàng hãy chạy đi ngay lập tức. Nhưng nàng không nghe, nàng dùng hết linh lực yếu ớt của mình để lao vào vòng vây, cố gắng che chắn cho anh dẫu cho bản thân nàng cũng đang run rẩy vì sợ hãi trước sự tàn độc của các sát thủ. Vị chấp sự dẫn đầu cười lớn đầy đê tiện, hắn tuyên bố sẽ giết cả hai để bịt đầu mối, và một luồng linh lực khổng lồ được tích tụ để giáng xuống đầu Vân Hi. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lục Diên đã đưa ra một quyết định điên rồ nhất từ trước đến nay, anh dùng toàn bộ linh lực còn sót lại để kích hoạt hệ thống, đánh đổi toàn bộ tu vi của mình để nhận lấy một đòn bảo vệ tuyệt đối cho sư muội. Một luồng sáng vàng rực rỡ bao trùm lấy Vân Hi, hất văng tất cả kẻ địch ra xa, nhưng đồng thời nó cũng khiến Lục Diên tan nát hết kinh mạch, ngã nhào xuống vực thẳm ngay phía sau lưng.
Vân Hi gào khóc thảm thiết, nàng lao về phía mép vực nhưng chỉ kịp chạm vào tà áo rách nát của anh, nhìn bóng dáng của Lục Diên mất hút trong làn mây mù dày đặc bên dưới. Nàng giờ đây đã hiểu tất cả, hiểu vì sao anh lại cướp ngọc bội, hiểu vì sao anh lại phá hủy dược viên và hiểu cả lý do vì sao anh lại chấp nhận mang danh kẻ ác để đẩy nàng ra xa. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mảnh ngọc bội mà Lục Diên đã ném lại cho nàng trong giây phút cuối cùng, món kỷ vật giờ đây đã hoàn toàn tinh khiết, sẵn sàng cứu mạng nàng. Nàng ôm chặt lấy nó, lòng hận thù đối với Lục Diên đã tan biến, thay vào đó là một sự đau đớn tột cùng và lòng căm thù sục sôi đối với những kẻ thực sự đứng sau bức màn nhung. Nàng thề với lòng mình rằng, nếu Lục Diên không còn, nàng sẽ là người thay anh thực hiện nốt con đường chính nghĩa, và nàng sẽ bắt tất cả những kẻ đã hãm hại anh phải trả một cái giá đắt nhất.
Dưới đáy vực thẳm, Lục Diên không chết như anh tưởng, mà anh rơi vào một dòng suối ngầm chứa đựng linh khí nồng đậm của trời đất, thứ đã tạm thời giữ lại hơi tàn cho anh. Hệ thống báo lỗi liên tục vì vật chủ đã mất hết tu vi, nhưng nó cũng bắt đầu quá trình tái tạo lại cơ thể anh theo một phương thức hoàn toàn mới, biến anh từ một tu sĩ chính đạo trở thành một thực thể nằm ngoài sự kiểm soát của quy luật thế gian. Cơn đau của quá trình tái tạo này còn khủng khiếp hơn gấp trăm lần so với độc tố, nó bẻ gãy từng đoạn xương và nối lại bằng linh lực u tối của vực sâu, biến anh thành một kẻ mang trong mình sức mạnh của bóng tối nhưng tâm hồn vẫn hướng về ánh sáng. Lục Diên nằm đó, giữa những xác chết của các cổ thú và rêu phong nghìn năm, đôi mắt anh dần mở ra, không còn sự lạnh lùng giả tạo mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ như mặt nước hồ mùa thu. Anh biết rằng cuộc đời của Lục Diên đại sư huynh đã kết thúc, và từ đây, một kẻ phản diện thực sự của thế gian sẽ trỗi dậy để đòi lại công bằng cho chính mình.
Hồi kết của chương này là cảnh Vân Hi đứng một mình trên đỉnh núi cao, nhìn xuống vực thẳm mà anh đã ngã xuống, trong tay nàng là thanh kiếm của Lục Diên đã bị gãy đôi mà nàng tìm thấy trên mặt đất. Nàng không còn là cô thiếu nữ yếu đuối cần người che chở nữa, mà đôi mắt nàng giờ đây chứa đựng một ý chí kiên định và sắc lạnh như băng tuyết biên thùy. Nàng bắt đầu bước đi về hướng Thanh Vân Tông, không phải để trở về nhà, mà để bắt đầu một cuộc thanh trừng cho những kẻ đã vấy bẩn lên danh dự của người nàng yêu kính nhất. Trong khi đó, dưới đáy vực, Lục Diên cũng bắt đầu những bước chân đầu tiên của mình trong hình hài mới, sự liên kết giữa hai người tuy đã bị đứt đoạn về mặt không gian nhưng lại càng thêm bền chặt về mặt tâm hồn qua những nỗi đau chung. Một chương mới trong cuộc đời của họ đã mở ra, đầy rẫy máu và nước mắt, nhưng cũng hứa hẹn một ngày mai khi sự thật được đưa ra ánh sáng rực rỡ.