Vùng biên cương của Thiên Diễn Đại Lục không phải là nơi dành cho những kẻ yếu lòng, nơi đây chỉ có những rặng núi đá tai mèo nhọn hoắt và những cơn gió lốc mang theo hơi lạnh thấu xương từ Bắc Cực tràn về. Lục Diên bước đi trên con đường mòn cheo leo, dưới chân là vực thẳm sâu hun hút không thấy đáy, còn trên đầu là những đám mây đen kịt lúc nào cũng chực chờ đổ xuống những trận cuồng phong. Độc tố trong cơ thể anh sau nhiều ngày không được trấn áp bằng linh khí thuần khiết của tông môn đã bắt đầu tái phát dữ dội, khiến mỗi hơi thở của anh đều mang theo vị tanh nồng của máu và sự đau đớn như bị ngàn vạn con kiến đục khoét vào tủy xương. Hệ thống liên tục phát ra những âm thanh cảnh báo về tình trạng sức khỏe đang chạm mức báo động, nhưng đồng thời cũng chỉ dẫn anh tiến về phía Hang Động Vạn Niên, nơi tương truyền có đóa Băng Tâm Liên nghìn năm có thể cải tử hoàn sinh. Anh biết rằng những kẻ ở tông môn chắc chắn đã phái sát thủ bám theo mình, nên mỗi bước đi anh đều phải để lại những dấu vết giả nhằm đánh lạc hướng bọn chúng, kéo dài thời gian cho đến khi tìm được dược liệu.
Trong bóng tối của một hang đá nhỏ mà Lục Diên chọn làm nơi trú chân qua đêm, anh thắp lên một ngọn lửa nhỏ nhoi, hơi ấm mỏng manh không đủ để xua đi cái lạnh đang thấm vào tận tế bào. Anh lôi từ trong ngực áo ra mảnh ngọc bội của Vân Hi, giờ đây nó không còn tỏa ra khí đen của cổ độc nữa mà thay vào đó là một luồng sáng xanh dịu nhẹ, phản chiếu khuôn mặt hốc hác nhưng đầy kiên định của anh. Lục Diên nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của sư muội lúc chia ly, lòng anh đau thắt lại, anh tự hỏi liệu mình có quá tàn nhẫn khi tước đoạt đi niềm tin duy nhất của nàng vào tình huynh đệ. Thế nhưng, nếu không làm vậy, làm sao nàng có thể đủ mạnh mẽ để tồn tại trong một tông môn đầy rẫy những âm mưu xảo quyệt khi không có anh bên cạnh che chở. Những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Lục Diên khi cơn đau từ kinh mạch lại ập đến, anh phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, vì anh biết rằng trong bóng tối ngoài kia, những đôi mắt của tử thần đang lặng lẽ quan sát mình.
Nhiệm vụ của hệ thống lần này vô cùng khắc nghiệt, nó yêu cầu anh phải giết chết một con Tuyết Lang Chúa để lấy linh nhân, nhưng thực chất là để dùng linh nhân ấy làm vật dẫn hòa tan Băng Tâm Liên thành thuốc. Lục Diên không hề muốn sát sinh những linh vật của vùng đất này, nhưng sự cưỡng chế của hệ thống và tính mạng của Vân Hi buộc anh phải trở thành kẻ đồ tể trong mắt vạn vật. Anh đứng dậy, cầm lấy thanh kiếm đã sứt mẻ sau nhiều trận chiến nhỏ trên đường đi, bước ra khỏi hang đá để đối mặt với bão tuyết đang gào thét như tiếng khóc than của những linh hồn bị lãng quên. Tiếng hú của bầy sói bắt đầu vang lên từ xa, rung chuyển cả không gian tĩnh mịch của vùng biên ải, báo hiệu cho một trận chiến sinh tử sắp sửa bắt đầu giữa kẻ phản diện cô độc và chúa tể của vùng băng giá. Lục Diên khẽ mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ của kẻ đã không còn gì để mất, anh lao mình vào màn đêm trắng xóa, để lại sau lưng ánh lửa nhỏ nhoi đang dần lụi tàn giữa cơn phong ba.
Trận chiến diễn ra ác liệt đến mức tuyết xung quanh đều bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm kinh hoàng, Lục Diên dùng chính da thịt của mình để đổi lấy những nhát chém chí mạng vào đối phương. Tuyết Lang Chúa rất mạnh, nhưng nó không có sự liều mạng của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng như anh, mỗi chiêu thức của Lục Diên đều mang theo sự tuyệt vọng và ý chí sắt đá muốn bảo vệ người thương. Khi thanh kiếm của anh xuyên thấu trái tim của con thú dữ, cũng là lúc anh quỵ xuống giữa vũng máu, hơi thở đứt quãng nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào viên linh nhân đang tỏa sáng rực rỡ trong lồng ngực con thú. Hệ thống thông báo nhiệm vụ hoàn thành, nhưng cái giá phải trả là cánh tay trái của anh đã bị đóng băng hoàn toàn, mất đi cảm giác, và tu vi thì sụt giảm nghiêm trọng do sử dụng cấm thuật để kết thúc trận đấu. Anh loạng choạng tiến đến lấy vật phẩm, trong lòng không có chút niềm vui chiến thắng, chỉ có một nỗi buồn man mác khi phải nhìn thấy một sinh linh mạnh mẽ ngã xuống vì sự ích kỷ của chính mình.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn sương muối, Lục Diên đã đứng trước cửa Hang Động Vạn Niên, nơi chứa đựng hy vọng cuối cùng của anh. Thế nhưng, ngay tại đó, anh không thấy linh dược mà lại thấy một nhóm sát thủ mặc đồ đen của Thanh Vân Tông đang đứng chờ sẵn, dẫn đầu là một vị chấp sự thân cận của trưởng lão hắc ám. Chúng không nói lời nào, ngay lập tức vây hãm anh vào giữa vòng vây, dùng những chiêu thức tàn độc nhất để ép anh vào đường chết nhằm đoạt lấy linh nhân và mảnh ngọc bội. Lục Diên dù sức cùng lực kiệt vẫn không hề lùi bước, anh dùng một tay còn lại múa kiếm tạo thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh mình, máu từ vết thương cũ và mới hòa quyện vào nhau chảy xuống nền tuyết trắng. Anh nhận ra rằng, dù mình có cố gắng làm người tốt hay kẻ xấu, thì thế gian này vẫn luôn có những kẻ sẵn sàng giẫm đạp lên mạng sống của người khác để đạt được mục đích, và anh, chính là rào cản cuối cùng của chúng.