MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống Ép Tôi Làm Kẻ Thủ Ác.Chương 4

Hệ Thống Ép Tôi Làm Kẻ Thủ Ác.

Chương 4

1,048 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, khi vết thương của các đệ tử tại dược viên vẫn chưa kịp lành, Lục Diên đã nhận được lệnh triệu tập từ điện chấp pháp, nơi thường dành cho những kẻ phạm tội tàng ác trong tông môn. Anh biết rằng hành động của mình hôm qua đã chạm đến lợi ích của một số kẻ giấu mặt, và giờ đây họ mượn danh nghĩa công lý để trừng phạt hoặc uy hiếp anh. Bước chân của Lục Diên vẫn vững vàng trên con đường dẫn đến điện chấp pháp, dẫu cho mỗi bước đi đều khiến kinh mạch anh đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào do độc tố bắt đầu lan rộng. Vân Hi đứng giữa đám đông đệ tử nhìn anh đi ngang qua, ánh mắt nàng giờ đây không còn chỉ có hận thù mà còn pha lẫn một chút bối rối, có lẽ nàng đã nhận ra điều gì đó không ổn trong sự tàn nhẫn thái quá của anh. Tuy nhiên, Lục Diên không cho nàng cơ hội để tìm hiểu thêm, anh lạnh lùng lướt qua nàng như một người xa lạ, một kẻ đã hoàn toàn cắt đứt sợi dây liên kết giữa hai người từ lâu.

Bên trong điện chấp pháp, không khí u ám và nặng nề bao trùm, những hàng nến cháy chậm tỏa ra mùi hương trầm mặc khiến người ta cảm thấy ngạt thở. Trưởng lão Hình Phạt ngồi trên cao, nhìn xuống Lục Diên với ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can của anh, hỏi anh lý do tại sao lại hành động mất lý trí như vậy tại Linh Dược Viên. Lục Diên không cúi đầu, anh đứng thẳng lưng, giọng nói trầm ổn nhưng đầy vẻ thách thức, tuyên bố rằng anh làm vậy chỉ vì muốn thanh lọc những kẻ yếu kém ra khỏi tông môn để tiết kiệm tài nguyên tu luyện. Lời tuyên bố này ngay lập tức gây nên một làn sóng phản đối dữ dội từ các vị trưởng lão khác, họ bắt đầu liệt kê những tội trạng của anh từ việc cướp ngọc bội đến việc làm tổn thương sư muội đồng môn. Nhưng giữa cuộc tranh cãi, một vị trưởng lão khác lại lên tiếng bênh vực anh một cách đầy ẩn ý, đề xuất rằng nên để Lục Diên thực hiện một nhiệm vụ chuộc tội tại vùng biên giới đầy nguy hiểm.

Thực chất, nhiệm vụ này là một cái bẫy để đẩy Lục Diên vào tử địa, nơi mà các quái thú cổ xưa đang hoành hành và không một ai có thể sống sót trở về nếu không có sự trợ giúp. Hệ thống ngay lập tức vang lên trong đầu Lục Diên, bắt anh phải chấp nhận thử thách này vì ở vùng biên giới đó có chứa một loại linh dược quý giá có thể hoàn toàn chữa khỏi độc tính cho Vân Hi và cả chính anh. Lục Diên hiểu rõ đây là một canh bạc đặt cược cả mạng sống, nhưng anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc gật đầu đồng ý trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người trong điện. Anh yêu cầu được đi một mình, không cần bất kỳ sự hỗ trợ nào từ tông môn, một yêu cầu mà những kẻ muốn hãm hại anh cảm thấy vô cùng hài lòng vì nó sẽ giúp họ dễ dàng ra tay hơn. Trước khi rời đi, Lục Diên nhìn về phía góc điện nơi Vân Hi đang lén lút quan sát, anh khẽ mấp máy môi nhưng không phát ra âm thanh, một lời từ biệt thầm lặng dành cho người duy nhất anh quan tâm.

Trên đường trở về để chuẩn bị hành trang, Lục Diên bị Vân Hi chặn đường tại một vách đá hoang vu, nàng hét lên hỏi anh tại sao lại chọn con đường chết chóc đó trong khi hoàn toàn có thể cúi đầu nhận lỗi. Nàng không hiểu vì sao một đại sư huynh từng là tấm gương sáng lại trở nên ngoan cố và liều lĩnh đến mức bất chấp tính mạng như vậy, dù nàng vẫn còn giận anh rất nhiều vì những chuyện đã qua. Lục Diên tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi máu nhàn nhạt tỏa ra từ người anh, khiến tim nàng đập loạn nhịp vì sợ hãi. Anh đưa tay lên, định vuốt tóc nàng như những ngày xưa cũ nhưng rồi dừng lại giữa chừng, đổi thành một động tác đẩy nàng ra xa một cách thô bạo kèm theo lời cảnh cáo lạnh lùng. Anh bảo nàng đừng tự huyễn hoặc rằng anh làm vậy vì nàng, mà chỉ vì anh muốn tìm kiếm sức mạnh lớn hơn để thống trị cả tông môn này, khiến nàng chỉ biết đứng nhìn anh rời đi trong sự tuyệt vọng vô bờ.

Khi màn đêm buông xuống, Lục Diên một mình rời khỏi Thanh Vân Tông, bóng dáng anh cô độc tan vào trong màn sương mù dày đặc của vùng biên cương đầy rẫy hiểm nguy. Anh mang theo mình mảnh ngọc bội đã được thanh tẩy một phần và một ý chí kiên định sẽ tìm ra phương thuốc cứu mạng, dẫu cho cái giá phải trả có là linh hồn anh bị vùi lấp mãi mãi nơi đất khách quê người. Hệ thống bắt đầu đếm ngược thời gian cho nhiệm vụ mới, những âm thanh lạnh lẽo ấy như nhịp tim của một kẻ phản diện đang bước đi trên sợi dây thừng giữa vực thẳm và bầu trời. Lục Diên biết rằng kể từ đây, anh sẽ không còn một đồng minh nào bên cạnh, chỉ có thanh kiếm và những lời nói dối sẽ cùng anh đối mặt với bóng tối sắp tới. Tuy nhiên, chính trong sự cô độc tuyệt đối ấy, một sức mạnh mới bắt đầu trỗi dậy trong huyết quản của anh, một sức mạnh được tôi luyện từ nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng dành cho người mà anh yêu thương nhất thế gian.