MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ thống phán xét kẻ phản bộiChương 3

Hệ thống phán xét kẻ phản bội

Chương 3

705 từ · ~4 phút đọc

Bước chân của Thẩm Nhược Hy nện trên nền gạch cẩm thạch phát ra những tiếng động thanh thúy, phá vỡ bầu không khí gượng gạo của sảnh chính. Cô không hề có vẻ rụt rè của một đứa trẻ lớn lên ở vùng quê nghèo, trái lại, phong thái ung dung của cô khiến quản gia và những người hầu đang đứng nép hai bên phải nảy sinh một cảm giác nghi hoặc. Cố Nhược Lâm thấy mình bị ngó lơ thì nụ cười trên môi hơi cứng lại, đôi mắt vốn dĩ trong veo như nước mùa thu chợt lóe lên một tia độc địa rồi biến mất trong chớp mắt.

Nhược Lâm buông tay phu nhân Cố, bước nhanh đến bên cạnh Thẩm Nhược Hy, cố ý dùng chất giọng cao vút nhưng tràn đầy vẻ quan tâm để nói rằng chị chắc là chưa bao giờ thấy căn nhà nào lớn thế này nên mới choáng ngợp như vậy phải không, để em dắt chị đi tham quan, kẻo chị lại đi lạc vào kho chứa đồ thì khổ thân lắm. Vừa nói, cô ta vừa đưa bàn tay trắng muốt định nắm lấy cổ tay Nhược Hy, nhưng cô đã khéo léo nghiêng người tránh đi khiến bàn tay kia hẫng hụt trong không trung.

Hệ thống 007 trong đầu Nhược Hy bắt đầu reo vang những cảnh báo màu đỏ, nó hưng phấn thông báo rằng mục tiêu đang bắt đầu dùng chiêu trò hạ thấp nhân cách của ký chủ, đề nghị ký chủ giữ vững thiết lập đáng thương để nhận điểm thưởng đồng cảm. Nhược Hy chẳng thèm quan tâm đến lời gợi ý của hệ thống, cô dừng lại trước một bức tranh sơn dầu đắt tiền treo giữa sảnh, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt Cố Nhược Lâm bằng ánh mắt sắc lẹm như dao mổ.

Cô lên tiếng với tông giọng trầm thấp nhưng rõ ràng rằng căn nhà này quả thật rất lớn, nhưng có vẻ cách giáo dục ở đây lại chưa tương xứng với diện tích của nó, ít nhất là việc một người khách lạ lại tự tiện sắp xếp chỗ ở cho chủ nhân thực sự của ngôi nhà nghe có vẻ không được gia giáo cho lắm. Cố Nhược Lâm biến sắc, khuôn mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch vì không ngờ một "đứa con gái quê" lại có thể phản bác sắc sảo đến thế. Cô ta lập tức xoay người, vùi đầu vào vai phu nhân Cố rồi nức nở rằng em chỉ muốn chị sớm hòa nhập với gia đình thôi, sao chị lại nói em là khách lạ cơ chứ.

Phu nhân Cố vốn luôn cưng chiều Nhược Lâm như ngọc quý trên tay, thấy con gái nuôi khóc lộc thì lập tức giận dữ đập tay xuống bàn trà, bà ta quát lớn rằng Nhược Hy hãy im miệng ngay, Nhược Lâm đã vì cái nhà này mà nỗ lực bao nhiêu năm, còn cô thì chỉ mang về toàn rắc rối, nếu không biết điều thì cút về cái xóm nghèo của cô đi. Thẩm Nhược Hy không hề sợ hãi, cô tiến lại gần chiếc sofa da cao cấp, chậm rãi ngồi xuống đối diện với phu nhân Cố rồi bắt chéo chân một cách đầy khí chất.

Cô nhìn vào bộ móng tay được chăm sóc kỹ lưỡng của bà ta rồi thản nhiên đáp rằng bà không cần phải lớn tiếng như vậy vì máu mủ tình thâm là thứ không thể dùng lời nói hay tiền bạc để thay đổi, Nhược Lâm đúng là rất nỗ lực nhưng nỗ lực đóng kịch quá mức đôi khi sẽ phản tác dụng. Lúc này, Cố lão gia đứng cạnh đó cũng phải nhíu mày kinh ngạc, ông ta bắt đầu nhận ra đứa con gái ruột này dường như có gì đó rất khác so với những thông tin điều tra ban đầu. Bầu không khí trong sảnh chính trở nên căng thẳng tột độ khi màn kịch "đồ nhà quê" mà Nhược Lâm dày công chuẩn bị đã bị Thẩm Nhược Hy bẻ gãy ngay từ những giây phút đầu tiên.