Ánh hoàng hôn tắt dần phía sau những rặng cây tùng trong khuôn viên, nhường chỗ cho ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu rọi xuống bàn ăn dài bằng gỗ gụ trong phòng đại tiệc. Trên bàn bày biện đủ các món sơn hào hải vị, nhưng không khí lại đặc quánh sự thù địch. Cố lão gia ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt trầm mặc không rõ vui buồn, trong khi phu nhân Cố vẫn không ngừng vỗ về Cố Nhược Lâm, người đang thỉnh thoảng sụt sịt với đôi mắt đỏ hoe như thể vừa chịu uất ức tột cùng.
Thẩm Nhược Hy ngồi đối diện với Nhược Lâm, cô lặng lẽ quan sát cách bày trí bộ đồ ăn bằng bạc theo đúng quy chuẩn phương Tây. Hệ thống 007 đột ngột lên tiếng trong đầu cô rằng đây là cơ hội tốt để cô thể hiện sự vụng về, nếu cô dùng sai nĩa, điểm nhẫn nhục sẽ tăng vọt vì sự chế nhạo của người hầu. Nhược Hy chỉ đáp lại bằng một suy nghĩ lạnh lùng rằng nó nên học cách im lặng và xem cô làm việc. Cô cầm dao và nĩa lên, động tác chuẩn xác và thanh thoát đến mức khiến quản gia đứng gần đó phải nheo mắt nghi hoặc.
Phu nhân Cố liếc nhìn Nhược Hy, giọng bà ta chua chát vang lên giữa không gian yên tĩnh rằng ở quê chắc cô chỉ toàn ăn bằng tay hoặc dùng đũa tre, nếu thấy khó khăn quá thì cứ bảo người hầu lấy cho bát cơm trắng, đừng cố gồng mình làm gì cho mệt mỏi. Cố Nhược Lâm lập tức bồi thêm một đòn chí mạng bằng cách gắp một miếng gan ngỗng đặt vào đĩa của Nhược Hy rồi nói bằng giọng ngọt sớt rằng chị ơi món này đắt lắm, ở chỗ chị chắc cả đời cũng không nhìn thấy đâu, chị ăn thử đi xem có ngon hơn mấy thứ đồ ăn thừa ở xã của chị không.
Thẩm Nhược Hy không động đũa, cô đặt nĩa xuống, nhìn thẳng vào miếng gan ngỗng rồi ngước lên nhìn Nhược Lâm bằng ánh mắt đầy thương hại. Cô cất giọng bình thản rằng gan ngỗng đúng là ngon nhưng nếu nuôi dưỡng bằng sự dối trá thì vị của nó sẽ rất đắng, cũng giống như việc một người không có quan hệ huyết thống nhưng lại luôn miệng nhắc về cội nguồn của người khác để che giấu sự bất an của chính mình vậy. Sắc mặt Nhược Lâm lập tức cứng đờ, cô ta lắp bắp định giải thích thì Nhược Hy đã quay sang nhìn thẳng vào cha mẹ ruột của mình.
Cô tiếp lời rằng cha và mẹ luôn miệng nói về danh giá gia tộc, nhưng lại để một người ngoài sỉ nhục con gái ruột ngay trên bàn ăn, điều này chẳng phải là đang tự tát vào mặt mình sao. Cố lão gia lúc này đập mạnh tay xuống bàn, tiếng va chạm khiến bát đĩa rung rinh, ông ta gằn giọng hỏi cô rằng cô đang ám chỉ ai là người ngoài. Nhược Hy chẳng hề nao núng, cô chỉ vào tập tài liệu mỏng mà quản gia vừa đặt trên bàn bên cạnh rồi nói rằng hồ sơ điều tra về cô có lẽ thiếu mất một phần, đó là việc cô từng đạt giải cao trong các kỳ thi học thuật cấp quốc gia dưới cái tên giả, nên những quy tắc thượng lưu này đối với cô còn dễ hơn cả một bài toán tiểu học.
Cô đứng dậy, nhìn lướt qua vẻ mặt kinh hoàng của Nhược Lâm và sự bàng hoàng của phu nhân Cố rồi kết luận rằng thói đạo đức giả của ngôi nhà này còn nồng nặc hơn cả mùi thức ăn, cô xin phép vắng mặt vì không muốn bị lây nhiễm sự tầm thường đó. Thẩm Nhược Hy xoay người bước đi, để lại một bàn ăn đầy mùi thuốc súng và những con người bắt đầu cảm thấy lo sợ trước sự điềm tĩnh đáng sợ của đứa con gái quê mùa mà họ vừa đón về. Hệ thống 007 lúc này mới lắp bắp reo lên rằng ký chủ vừa nhận được lượng điểm vả mặt vượt mức mong đợi, thế giới này thực sự bắt đầu thú vị rồi.