Sáng hôm sau, một chiếc Rolls-Royce đen bóng đỗ trước cổng trường Trung học Quý tộc Saint Mary – nơi được mệnh danh là lâu đài của những kẻ thừa kế. Thẩm Nhược Hy bước xuống xe trong bộ đồng bằng váy xếp ly và áo vest thêu logo trường tinh xảo. Khác với vẻ lôi thôi ngày hôm qua, mái tóc đen nhánh của cô được buộc cao gọn gàng, để lộ gương mặt thanh tú với đôi mắt sắc sảo như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.
Hệ thống 007 đột ngột phát ra tiếng chuông cảnh báo ting ting liên hồi trong đại não cô, nó hưng phấn thông báo rằng nhiệm vụ chính tuyến tại trường học đã mở khóa, yêu cầu ký chủ vả mặt hội đồng học sinh trong vòng 24 giờ, phần thưởng là 500 điểm tích lũy và kỹ năng ghi nhớ siêu tốc. Thẩm Nhược Hy khẽ chỉnh lại cổ áo, cô nhìn đám đông học sinh đang đứng xì xào bàn tán phía xa rồi thầm đáp rằng đây không phải là nhiệm vụ, mà là một màn giải trí buổi sáng.
Vừa bước qua sảnh chính, cô đã bị một nhóm học sinh nam nữ chặn đường. Dẫn đầu là một cô gái tóc xoăn lọn cầu kỳ, ngực đeo phù hiệu của Hội đồng học sinh. Đó là Lâm Nhã Anh, bạn thân của Cố Nhược Lâm và cũng là con gái của một gia tộc quyền thế trong ngành ngân hàng. Nhã Anh khoanh tay trước ngực, nhìn Nhược Hy từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh bỉ rồi lên tiếng hỏi rằng nghe nói Cố gia mới nhặt được một cô con gái rơi từ bãi rác về, chẳng lẽ chính là kẻ trông giống vịt bầu mặc áo thiên nga này sao.
Tiếng cười rộ lên xung quanh như một làn sóng, những ánh mắt chế giễu đổ dồn về phía Nhược Hy. Cố Nhược Lâm lúc này mới từ phía sau bước tới, bộ dạng như muốn hòa giải nhưng lời nói lại đầy tính châm chọc rằng Nhã Anh đừng nói vậy, chị ấy tuy ở quê không được học hành tử tế nhưng rất có lòng tự trọng, hội đồng học sinh đừng làm khó chị ấy trong bài kiểm tra đầu vào. Nhã Anh nhếch mép cười, cô ta cầm một tệp hồ sơ dày cộm đập mạnh lên bàn trực sảnh rồi tuyên bố rằng Saint Mary không nhận rác rưởi, muốn vào học thì phải ký vào bản cam kết tự nguyện thôi học nếu không đạt điểm tuyệt đối trong bài khảo sát tư duy của hội đồng.
Thẩm Nhược Hy không hề tỏ ra bối rối, cô tiến lại gần chiếc bàn, cầm lấy cây bút máy đắt tiền và ký tên một cách dứt khoát. Cô nhìn thẳng vào Lâm Nhã Anh, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên rằng thay vì lo lắng cho tôi, cô nên lo cho cái ghế chủ tịch hội đồng học sinh của mình đi, vì một kẻ chỉ biết dùng quyền thế để lấp liếm cho sự trống rỗng trong não bộ thường không ngồi lâu ở vị trí đó được đâu.
Cả sảnh đường rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Lâm Nhã Anh mặt đỏ bừng vì giận dữ, cô ta định vung tay tát Nhược Hy nhưng cô đã nhanh hơn, giữ chặt cổ tay đối phương trong không trung. Nhược Hy ghé sát tai Nhã Anh, thì thầm bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe rằng đừng dùng đôi bàn tay chỉ biết cầm mỹ phẩm này để động vào tôi, trừ khi cô muốn bí mật về việc cha cô đang nợ xấu ngân hàng bị tung lên bảng tin của trường ngay lập tức.
Lâm Nhã Anh run rẩy, đôi mắt hiện rõ vẻ kinh hoàng khi nhìn vào gương mặt không chút cảm xúc của Nhược Hy. Hệ thống 007 reo lên trong đầu cô rằng điểm vả mặt đang tăng chóng mặt, ký chủ thực sự là ác quỷ trong lốt thiên thần. Thẩm Nhược Hy buông tay đối phương ra, thản nhiên bước qua đám đông đang chết lặng, để lại một Cố Nhược Lâm đang đứng ngơ ngác vì nhận ra quân bài đắc lực nhất của mình vừa bị hạ gục chỉ trong một nốt nhạc. Chương mới của cuộc đời tại Saint Mary đã bắt đầu, nhưng vai phản diện không còn thuộc về cô con gái quê mùa nữa.