Cơn mưa rào tại sân bay quốc tế giống như một tấm màn xám xịt che đậy những tội ác vừa diễn ra ở phía bên kia bán cầu. Lục Tử Hàn bước ra khỏi cửa an ninh, chiếc áo khoác măng tô màu đen dài quá gối càng làm tôn lên vóc dáng mảnh khảnh, có phần thư sinh của một thanh niên vừa tròn đôi mươi. Gương mặt cậu thanh tú, nước da trắng hơi xanh xao như người thiếu ngủ, đôi mắt luôn phảng phất một tầng sương mù lim dim khiến người ta lầm tưởng đây là một cậu sinh viên vừa trở về sau kỳ nghỉ dưỡng dài ngày.
Nhưng dưới lớp áo mỏng manh đó, bả vai trái của Tử Hàn vẫn còn vương mùi thuốc súng nồng nặc – dư âm của phát đạn bắn tỉa xuyên qua tim một ông trùm tại Rome chỉ sáu tiếng trước.
"Chủ nhân, nhịp tim của ngài đang ở mức 62 nhịp mỗi phút. Trạng thái tâm lý: Hoàn hảo. Tuy nhiên, có một nguồn năng lượng lạ đang quét về phía ngài từ hướng 2 giờ. Khuyên ngài nên thận trọng."
Giọng nói của Aion vang lên trong tiềm thức, khô khốc và lạnh lẽo như tiếng kim loại va vào nhau. Tử Hàn không đáp, cậu chỉ khẽ điều chỉnh lại chiếc balo bạc màu trên vai, bước đi thong dong giữa dòng người hối hả.
Ngay lập tức, một đám đông phóng viên tràn đến như bầy ong vỡ tổ. Dẫn đầu là một người phụ nữ có vẻ ngoài lấn át tất cả. Hạ Yến. Cô diện một chiếc váy bút chì ôm sát màu đỏ mận, đôi chân dài đi trên đôi cao gót sắc lẹm. Trên tay cô không phải là micro thông thường, mà là một thiết bị có màn hình điện tử hiện đại với các cảm biến sinh học tinh vi – một sản phẩm thử nghiệm của tổ chức The Oracle.
"Chào cậu thiếu niên!" Hạ Yến nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng trong đôi mắt hổ phách kia lại là sự dò xét đến rợn người. "Tôi là phóng viên của kênh tin tức quốc tế. Chúng tôi đang thực hiện một khảo sát nhỏ về giá trị đạo đức của thế hệ trẻ. Cậu có phiền nếu tham gia thử thách với máy phát hiện nói dối tích hợp AI mới nhất này không?"
Tử Hàn dừng bước, đôi mắt lờ đờ nhìn thẳng vào Hạ Yến. Trong một khoảnh khắc, Hạ Yến cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Ánh mắt của chàng trai này không có sự hoảng hốt, không có sự tò mò của một người bình thường khi gặp ống kính, nó sâu thăm thẳm và trống rỗng đến mức khiến người ta cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Thử thách có tiền không?" Tử Hàn hỏi, giọng nói trong trẻo, có chút lười biếng.
"Nếu cậu vượt qua ba câu hỏi mà máy không báo động, 10.000 đô la sẽ thuộc về cậu ngay lập tức." Hạ Yến giơ xấp tiền mặt ra, mùi tiền mới nồng nặc kích thích khứu giác của những người xung quanh.
"Được, hỏi đi."
Hạ Yến ra hiệu cho camera livestream tiến sát lại. Hàng triệu người đang theo dõi trực tuyến cuộc phỏng vấn ngẫu nhiên này. Cô đặt tay Tử Hàn lên vùng cảm biến của chiếc máy. Kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt cậu, nhưng nhịp mạch của Tử Hàn vẫn bình thản đến lạ kỳ.
"Câu hỏi thứ nhất: Cậu tên là Lục Tử Hàn, 20 tuổi, đúng chứ?" "Đúng." Màn hình hiện màu xanh dịu mắt: Sự thật.
"Câu hỏi thứ hai: Cậu vừa trở về từ Ý sau một chuyến du lịch một mình?" "Đúng." Màn hình tiếp tục hiện màu xanh: Sự thật.
Hạ Yến liếm môi, nụ cười trên mặt cô bỗng trở nên sắc lẹm và nguy hiểm. Đây mới là phần chính. Lão Gia đã ra lệnh cho cô phải tìm ra kẻ đã quét sạch một chi nhánh Mafia chỉ trong một đêm tại Rome, và mọi nghi vấn về thời gian di chuyển đều đổ dồn vào những hành khách trên chuyến bay này.
"Câu hỏi cuối cùng, hãy nhìn vào mắt tôi." Hạ Yến tiến sát lại, khoảng cách gần đến mức hơi thở nồng nàn của cô phả vào cổ Tử Hàn, một sự quyến rũ đầy gai nhọn. "Lục Tử Hàn... Cậu đã bao giờ giết người chưa?"
Không gian sảnh chờ sân bay bỗng chốc im bặt. Đại tá Lý Minh – người đang đứng quan sát từ xa sau lớp kính của phòng an ninh – bỗng nheo mắt lại. Ông đã theo dõi Tử Hàn từ lúc cậu bước xuống ống lồng máy bay. Bản năng của một người lính già đã kinh qua trăm trận mách bảo ông rằng, chàng trai có vẻ ngoài yếu ớt này chứa đựng một sự đe dọa không thể gọi tên.
Tử Hàn khẽ chớp mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, tạo nên một nụ cười ngây thơ đến cực điểm. Cậu trả lời bằng một giọng điệu chân thành như đang đọc lời thề nguyện:
"Chưa từng. Sinh mạng con người là vô giá, cớ sao phải để tay mình dính máu?"
Giọng nói cậu nhẹ tênh, tràn đầy sự thiện lương. Nhưng ngay khi âm tiết cuối cùng vừa dứt...
BÍP! BÍP! BÍP!
Chiếc máy trên tay Hạ Yến rung lên bần bật như bị điện giật. Đèn đỏ trên thiết bị nhấp nháy liên hồi, chói lòa và nhức mắt. Con số trên màn hình nhảy vọt lên mức kịch trần: Mức độ dối trá: 100%.
Cả sảnh sân bay bùng nổ trong sự kinh ngạc. Đám đông phóng viên xôn xao, những tiếng bàn tán xầm xì nổi lên như sóng triều. Trên màn hình livestream, bình luận nhảy nhanh đến mức không thể đọc kịp: "Cái gì vậy? Máy hỏng à?", "Nhìn cậu ta như thế mà đã từng giết người sao?", "Kẻ giết người mà bình tĩnh đến mức nhịp tim không đổi sao? Thật đáng sợ!"
Hạ Yến sững sờ. Cô đã thử chiếc máy này trên hàng nghìn tội phạm sừng sỏ nhất, kẻ thì toát mồ hôi hột, kẻ thì đồng tử co giãn không kiểm soát. Nhưng Lục Tử Hàn... nhịp tim của cậu ta thậm chí còn chậm lại một nhịp khi nói dối, giống như một mặt hồ không gợn sóng ngay cả khi bị ném vào một tảng đá ngàn cân. Cậu ta đang công khai thách thức trí tuệ nhân tạo của tổ chức.
"Máy của chị hỏng rồi." Tử Hàn thản nhiên rút tay ra, quay người bước đi, bỏ mặc sự ngỡ ngàng của người phụ nữ xinh đẹp phía sau. "Tiền đó chị giữ lấy mà mua máy mới đi."
"Đứng lại!" Một tiếng quát dõng dạc vang lên xé toạc bầu không khí. Đại tá Lý Minh cùng đội đặc nhiệm vũ trang ập tới, những họng súng đen ngóm đồng loạt lên nòng, hướng thẳng về phía chàng trai trẻ. "Lục Tử Hàn, cậu bị nghi ngờ có liên quan đến một vụ trọng án quốc tế. Mời cậu về trụ sở hợp tác điều tra."
Tử Hàn đứng yên giữa vòng vây súng ống, bóng lưng cậu đơn độc và nhỏ bé giữa sân bay rộng lớn. Trong đầu cậu, hệ thống Aion cười khẩy đầy ngạo nghễ:
"Chủ nhân, ngài cố tình để máy báo động đúng không? Ngài muốn bắt đầu trò chơi với bọn kiến hôi này sớm như vậy sao?"
Tử Hàn hơi nghiêng đầu, một tia sáng màu xanh lam rực rỡ thoáng qua trong đáy mắt rồi biến mất: "Aion, nếu thế giới này không có một chút hỗn loạn, thì sự hiện diện của tôi chẳng phải là quá lãng phí sao?"
Cậu từ từ giơ hai tay lên trời, nụ cười trên môi vẫn duy trì vẻ ngây ngô ấy, nhưng trong lòng mỗi người có mặt tại đó, một nỗi sợ vô hình bắt đầu lan tỏa.