MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHệ Thống Sát Thủ Cấp Thần: Lời Nói Dối Hoàn HảoChương 2: Căn Phòng Thẩm Vấn Và Kẻ Săn Mồi Trong Bóng Tối

Hệ Thống Sát Thủ Cấp Thần: Lời Nói Dối Hoàn Hảo

Chương 2: Căn Phòng Thẩm Vấn Và Kẻ Săn Mồi Trong Bóng Tối

1,210 từ · ~7 phút đọc

Tiếng cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, vang lên âm thanh chói tai trong không gian chật hẹp của phòng thẩm vấn số 4. Căn phòng không có cửa sổ, chỉ có một chiếc bàn thép cố định xuống sàn và một bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, tù mù. Bốn góc tường được dán lớp cách âm dày đặc, khiến mọi tiếng động nhỏ nhất cũng trở nên rõ rệt một cách đáng sợ.

Lục Tử Hàn ngồi đó, đôi tay bị còng chặt vào thanh sắt ngang trên bàn. Cậu hơi ngả lưng ra sau, đôi mắt lim dim như thể đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ ngay tại nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian” này.

Cánh cửa mở ra một lần nữa. Đại tá Lý Minh bước vào, trên tay là một xấp hồ sơ dày cộm. Theo sau ông là Hạ Yến – người lúc này đã trút bỏ vẻ ngoài của một phóng viên năng động để khoác lên mình bộ đồ da đen bó sát, toát lên vẻ quyền lực và nguy hiểm.

Lý Minh ném mạnh xấp hồ sơ xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên nhưng không làm Tử Hàn giật mình dù chỉ một cái chớp mắt.

“Lục Tử Hàn, 20 tuổi. Mồ côi cha mẹ từ năm 10 tuổi, lớn lên trong một cô nhi viện tại vùng ngoại ô. Học vấn bình thường, không tiền án tiền sự. Nhưng trong vòng 2 năm qua, hộ chiếu của cậu đã đóng dấu ở hơn 20 quốc gia. Tiền ở đâu ra?” Giọng Lý Minh trầm đục, đầy uy lực của một kẻ đã dành nửa đời người để săn lùng tội phạm.

Tử Hàn khẽ ngáp một cái, giọng nói lười biếng: “Tôi làm nghề tự do. Viết lách, chụp ảnh, thỉnh thoảng thì làm gia sư. Đi du lịch giá rẻ không tốn nhiều tiền như ông nghĩ đâu, Đại tá.”

“Gia sư?” Hạ Yến đột ngột lên tiếng, cô tiến lại gần, đôi tay thon dài lướt nhẹ trên mặt bàn thép lạnh lẽo. “Gia sư mà lại có mặt ở Rome đúng vào đêm dinh thự của trùm buôn người Carlos bị thảm sát? Gia sư mà lại khiến máy phát hiện nói dối của tôi nhảy vọt lên mức 100% khi hỏi về việc giết người?”

Cô cúi thấp người, đôi môi đỏ mọng sát gần tai Tử Hàn, thì thầm với tông giọng đầy khiêu khích: “Cậu là ai? Kẻ ẩn danh nào đã đưa cậu vào danh sách đen của The Oracle?”

Tử Hàn xoay nhẹ cổ chân, cảm nhận hơi thở của Hạ Yến nhưng nhịp tim vẫn không hề dao động. Trong đầu cậu, Aion bắt đầu phân tích: “Chủ nhân, Đại tá Lý Minh đang có xu hướng bạo lực, nhịp tim ông ta là 110. Còn người phụ nữ này… cô ta đang mang theo một thiết bị ghi âm siêu nhỏ trong khuyên tai. Cô ta không phục vụ cảnh sát, cô ta đang thu thập dữ liệu cho tổ chức của mình.”

“Tôi thực sự không hiểu các người đang nói gì.” Tử Hàn ngước mắt nhìn Hạ Yến, ánh mắt trong trẻo như nước hồ thu. “Chiếc máy đó chắc chắn bị lỗi. Nếu tôi là sát thủ, chẳng lẽ tôi lại ngu ngốc đến mức đứng yên để các người thử máy sao?”

“Mày đừng có đùa giỡn!” Lý Minh đập bàn đứng phắt dậy. “Chúng ta tìm thấy dấu vết DNA lạ tại hiện trường ở Rome. Chỉ cần xét nghiệm máu của mày ngay bây giờ, mày sẽ không còn đường chối tội.”

Tử Hàn nhướng mày, không hề tỏ ra sợ hãi. Cậu biết rằng Aion đã làm sạch mọi dấu vết sinh học của cậu trước khi cậu rời khỏi Ý. Việc Lý Minh nói có DNA chỉ là một đòn tâm lý chiến rẻ tiền để ép cậu nhận tội.

“Vậy thì xét nghiệm đi.” Tử Hàn mỉm cười, nụ cười thư sinh khiến Lý Minh cảm thấy bị sỉ nhục.

Đúng lúc cao trào, một viên sĩ quan trẻ hớt hải chạy vào, ghé tai Lý Minh nói nhỏ điều gì đó. Sắc mặt của vị Đại tá già từ đỏ gắt chuyển sang trắng bệch, rồi lại tím tái vì tức giận. Ông nhìn Tử Hàn bằng ánh mắt rực lửa, rồi hậm hực quay lưng bước ra ngoài mà không nói một lời.

Hạ Yến vẫn đứng lại. Cô nhìn bóng lưng Lý Minh biến mất sau cánh cửa, rồi thong thả kéo ghế ngồi xuống đối diện Tử Hàn.

“Cậu có những người bảo hộ rất quyền lực đấy.” Cô nói, giọng điệu chuyển sang vẻ nhàn nhạt. “Lệnh từ cấp trên vừa dội xuống, yêu cầu thả cậu ngay lập tức vì 'thiếu bằng chứng xác thực' và 'áp lực ngoại giao'. Nhưng cậu đừng mừng vội, Lục Tử Hàn.”

Hạ Yến lấy từ trong túi áo ra một tấm thẻ đen có in hình con mắt nằm trong vòng tròn – biểu tượng của The Oracle. Cô trượt tấm thẻ về phía Tử Hàn.

“Lão Gia – người đứng đầu tổ chức của tôi – rất ấn tượng với màn trình diễn của cậu ở sân bay. Thay vì mục nát trong cái nhà tù này, ông ấy muốn mời cậu tham gia một chương trình thực tế đặc biệt. Tên nó là 'Quan sát 3 ngày'. Cậu sẽ ở trong một biệt thự dưới sự giám sát 24/7 của chúng tôi. Nếu cậu chứng minh được mình chỉ là một 'gia sư' bình thường, cậu sẽ nhận được 1 triệu đô la và sự tự do vĩnh viễn.”

Tử Hàn nhìn tấm thẻ, rồi nhìn vào đôi mắt hổ phách đầy dã tâm của Hạ Yến. Cậu biết đây là một cái bẫy. Ba ngày đó sẽ là ba ngày họ dùng mọi biện pháp tra tấn tinh thần tinh vi nhất để bóc trần bộ mặt thật của cậu. Nhưng đồng thời, đó cũng là cơ hội để cậu tiếp cận sâu hơn vào cơ cấu của The Oracle – mục tiêu mà hệ thống đã giao cho cậu từ lâu.

“Gia sư dạy cái gì?” Tử Hàn hỏi, giọng điệu có chút thích thú.

Hạ Yến khẽ liếm môi, nụ cười lần này mang theo vẻ tàn nhẫn và cả một chút thèm khát: “Dạy cách biến mất. Cậu chẳng phải rất giỏi việc đó sao? Tôi sẽ là học trò đầu tiên của cậu.”

Tử Hàn khẽ nhếch môi, đôi mắt vốn đang lờ đờ bỗng rực sáng một tia sát khí kinh người trong tích tắc khiến Hạ Yến rùng mình.

“Được thôi. Hy vọng cô là một học trò chăm chỉ. Vì nếu dạy không tốt, tôi thường có thói quen… tiêu hủy học sinh của mình.”

Tiếng cười khẩy của Aion vang vọng trong đầu Tử Hàn: “Chủ nhân, con mồi đã tự dẫn xác đến. Ngài muốn bắt đầu từ đâu?”

Tử Hàn không trả lời, cậu đứng dậy khi viên cảnh sát vào mở còng. Ánh sáng vàng vọt của phòng thẩm vấn đổ bóng dài lên tường, trông giống như một con quỷ đang nhe nanh múa vuốt. Cuộc chơi thực sự giờ mới bắt đầu.